
Nhà hàng Hàm Nghi
36 Hàm Nghi, Phường Hà Huy Tập, Thành phố Hà Tĩnh, Tỉnh Hà Tĩnh
Tuyệt vời
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
11/07/2025
Lan Anh
8
Về với Hương Sơn – vùng đất biên viễn của Hà Tĩnh, du khách không thể bỏ lỡ đặc sản dê núi trứ danh, thứ thịt săn chắc đượm hương cỏ cây hoang dã.
Giữa bao đặc sản đậm chất miền Trung, Hà Tĩnh vẫn biết cách giữ riêng cho mình một hương vị không thể trộn lẫn – đó là thịt dê núi Hương Sơn. Không chỉ đơn thuần là món ngon nổi tiếng vùng cao, dê núi nơi đây còn là kết tinh của thổ nhưỡng, khí hậu và tập quán chăn nuôi bán hoang dã đã tồn tại qua bao thế hệ.
Về với Hương Sơn – vùng biên viễn phía Tây Hà Tĩnh, nơi núi rừng ngập tràn cây lá và nếp sống chậm rãi, du khách không chỉ được thả mình trong khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ mà còn có cơ hội thưởng thức một trong những món ăn đặc sắc bậc nhất xứ Nghệ Tĩnh. Từ cách nuôi, cách chọn thịt cho đến cách chế biến và thưởng thức, tất cả đều mang trong mình một chiều sâu văn hóa – nơi ẩm thực gắn liền với lối sống và tinh thần của người dân miền sơn cước.
Dọc theo những con dốc ngoằn ngoèo lên Hương Sơn, thi thoảng bạn sẽ bắt gặp từng đàn dê nhỏ lững thững leo núi, thong thả gặm cỏ non và lá rừng. Chúng không bị nhốt trong chuồng, cũng chẳng bị vỗ béo bằng thức ăn công nghiệp. Ở vùng đất này, người dân vẫn giữ thói quen chăn thả tự nhiên – buổi sáng lùa dê lên núi, chiều lại gọi về chuồng. Dê ăn cỏ dại, lá sim, lá cúc tần, có khi còn cả lá thuốc nam – nhờ vậy mà thịt săn chắc, thơm nhẹ mùi thảo dược, vị ngọt dịu hoàn toàn khác biệt với những giống dê nuôi chuồng dưới xuôi.
Chuyện nuôi dê ở Hương Sơn không có gì ồn ào hay khoa trương. Người dân nơi đây coi nó như một phần trong nếp sống – như thể đất trời ban tặng cho họ nguồn thực phẩm quý mà không cần đổi chác. Họ không gấp gáp tăng sản lượng, cũng không chạy theo thương mại hóa kiểu công nghiệp. Chính vì thế mà chất lượng thịt dê Hương Sơn luôn giữ được cái “chất núi rừng” nguyên sơ – không tanh, không bở, thớ thịt hồng, săn chắc, khi cắt ra vẫn thấy rõ vân mỡ mỏng như sợi chỉ, mướt mắt mà không ngấy.
Cũng từ triết lý sống ấy, cách chế biến món dê ở Hương Sơn chẳng cầu kỳ phức tạp. Người dân nơi đây tin rằng: “Thịt đã ngon thì không cần phải nấu quá nhiều thứ.” Họ chỉ cần một chút gừng, vài lá sả rừng, vài viên muối thô, là có thể làm nên một mâm thịt dê thơm phức, ngọt mềm, giữ nguyên trọn vẹn tinh túy của nguyên liệu. Mỗi miếng thịt là một lát cắt của núi rừng – sống động, thật thà, và đầy bản lĩnh.
Thịt dê Hương Sơn, thoạt nhìn không khác biệt nhiều so với dê vùng khác. Nhưng chỉ cần cắn một miếng đầu tiên, bạn sẽ lập tức cảm nhận được sự khác biệt – một thứ hậu vị đậm đà nhưng thanh khiết, không vướng chút mùi hôi nào, lại phảng phất hương cỏ dại và sương sớm của núi rừng.
Thớ thịt ở đây đặc hơn, mịn hơn, khi thái ra thấy rõ từng vân nạc xen mỡ mỏng đều, không bị bã hay rời rạc như loại dê nuôi nhốt. Khi nấu lên, thịt không co tóp, không khô quắt, mà vẫn giữ được độ ẩm mềm tự nhiên. Nhất là khi làm món dê hấp, thịt vừa chín tới, cắn vào thấy được độ đàn hồi nhẹ, nước thịt ngọt thanh trào ra đầu lưỡi – cảm giác ấy chẳng thể lẫn vào đâu được.
Người sành ăn còn kể vui rằng: “Ăn thịt dê Hương Sơn, không cần đến chén rượu cũng thấy nóng người.” Có lẽ bởi sự hòa quyện kỳ lạ giữa cái vị đậm đà của thịt và mùi thơm tự nhiên từ thức ăn núi rừng mà dê đã ăn. Đó không phải là thứ thịt có thể nhân bản công nghiệp, mà là sản phẩm của cả một vùng thổ nhưỡng, khí hậu và cách sống.
Không phải ngẫu nhiên mà các quán ăn đặc sản ở nhiều nơi khác phải lặn lội về tận Hương Sơn để đặt mua dê. Bởi họ hiểu rằng, thịt dê nơi đây không chỉ ngon ở vị – mà còn ngon ở cái tâm, cái cách mà người dân trân trọng con vật và cả những gì mình mang ra đãi khách.
Ở Hương Sơn, món dê ngon không nằm ở kỹ thuật bếp cầu kỳ, mà nằm ở sự tiết chế – thứ nghệ thuật nấu ăn biết lùi lại để nguyên liệu tự lên tiếng. Người dân nơi đây không cố làm thịt dê trở nên phức tạp. Họ tôn trọng độ tươi, vị ngọt nguyên bản, và chỉ sử dụng những gia vị thân quen trong vườn nhà để làm nền.
Dê tươi vừa mổ được thui bằng rơm, lửa chỉ vừa bén để da săn lại, chuyển sang màu vàng sậm, thơm nức mùi khói đồng. Không ít người từng nói: “Thịt dê thui bằng lửa rơm mới có mùi quê,” – cái mùi gợi nhớ cả một thời sống giữa đồng rẫy, nơi cái ăn gắn liền với lửa bếp và nếp sống cần kiệm.
Từ con dê thui ấy, có thể chế biến thành nhiều món: dê hấp gừng sả, dê nướng than hoa, dê tái chanh, dê xào lăn, lẩu dê lá tắt… Mỗi món có một “khí chất” riêng. Dê hấp gừng sả là lựa chọn đầu tiên để cảm vị nguyên bản – không nước sốt, không dầu mỡ, chỉ có vị ngọt của thịt hòa với hương cay dịu của sả, gừng và vài lát ớt tươi. Dê nướng thì được tẩm ướp vừa đủ, nướng trên than hồng liu riu, cháy cạnh nhẹ, đưa lên mâm là mùi thơm lan khắp gian nhà. Món tái chanh lại là một thử thách cho người sành – thịt tái hồng, rưới chanh, rắc mè, gói vào lá sung non chấm với tương gừng – ăn vào một lần là nhớ mãi.
Dù là món nào, người Hương Sơn cũng luôn ăn kèm các loại rau rừng – lá sung, lá lốt, tía tô, húng dũi… Tất cả hòa quyện trong vị chát dịu, vị thơm mát, khiến cho món dê không nặng bụng, mà trái lại còn thanh tao, nhẹ nhõm. Trong bữa ăn ấy, không chỉ có mùi vị, mà còn có nhịp sống – nhịp sống của núi rừng, chậm rãi, bao dung và đầy bản sắc.
Thưởng thức dê núi Hương Sơn, không chỉ là ăn một món ngon mà còn là sống trọn vẹn trong một khoảnh khắc rất đặc trưng của miền biên viễn Hà Tĩnh – nơi con người hiền hậu, thiên nhiên rộng mở, và ẩm thực gắn liền với đời sống hằng ngày, không tách rời, không khoa trương.
Nhiều quán ăn ở Hương Sơn được dựng lên ngay dưới chân núi hoặc bên những con đường đất đỏ xuyên rừng. Bàn ghế bằng gỗ thô, mái lợp tranh, không điều hòa, không đèn màu rực rỡ – nhưng lại mát rượi nhờ gió từ triền núi thổi về, và sáng rực nhờ ánh nắng len qua tán cây rừng. Du khách đến đây không ăn vội. Họ ngồi lâu, nói chậm, nhâm nhi từng miếng thịt dê nóng hổi vừa được bê ra từ bếp lửa sau nhà. Mỗi món đưa lên bàn không cần trang trí cầu kỳ – chỉ cần đúng độ, đúng lửa, đúng vị là đủ để làm vừa lòng cả những người khó tính nhất.
Không ít người về đây đã phải ngỡ ngàng trước phong cách phục vụ: không khách sáo, cũng chẳng có menu hoành tráng – chủ quán thường là người nuôi dê, người mổ dê, kiêm luôn người đứng bếp. Họ không nói nhiều, chỉ hỏi một câu giản dị: “Ăn hấp hay nướng?” – rồi lặng lẽ vào bếp làm. Vậy mà món đưa ra lúc nào cũng vừa miệng lạ kỳ, khiến người ta phải gật gù mà bảo nhau: "Chỗ này ăn không phải vì sang, mà vì thật."
Và chính cái “thật” ấy mới là thứ khiến trải nghiệm ẩm thực nơi đây trở nên đáng nhớ. Giữa tiếng lá xào xạc, mùi khói bếp vương trên tóc, và vị thịt dê nóng hổi trên đầu lưỡi, người ta mới hiểu thế nào là ẩm thực có gốc rễ – ăn để hiểu một vùng đất, để cảm được cái tình người sau từng món ăn tưởng chừng đơn giản.
Dù thịt dê Hương Sơn có thể tìm thấy ở nhiều nơi, nhưng để thưởng thức đúng vị – từ độ tươi của nguyên liệu đến phong cách chế biến dân dã – thì không gì bằng ăn ngay tại đất Hương Sơn, nơi món ăn mang trong mình cả hơi thở của núi rừng và con người địa phương.
Một trong những địa chỉ quen thuộc với dân bản lẫn du khách gần xa là Dê Núi 379, nằm ven quốc lộ 8A, đoạn qua xã Hương Sơn. Không gian quán rộng, thoáng đãng, lợp mái lá, bàn tre ghế gỗ đơn sơ nhưng ấm cúng. Thực đơn ở đây gần như “thuần dê”, món nào cũng đậm chất truyền thống, đặc biệt nổi tiếng với món dê nướng lá lốt và dê hấp gừng chấm tương gừng – mềm, ngọt, cay nhẹ, ăn kèm lá sung thì không còn gì phải chê.
Ngoài ra, bạn có thể thử ghé quán Dê Tư Bốn – một điểm đến được lòng dân phượt, với view nhìn ra cánh rừng xa mờ sương, buổi chiều ăn dê, uống rượu nhắm cảnh núi là trải nghiệm khó quên. Nhà hàng Dê Hùng Hiền cũng là lựa chọn tốt nếu đi theo đoàn đông, có không gian riêng tư, nhân viên phục vụ nhanh, nguyên liệu tươi mỗi ngày, có nhận đặt món trước.
Lưu ý: Vào mùa cao điểm hoặc dịp cuối tuần, nhiều quán thường đông khách địa phương, bạn nên gọi đặt trước nếu đi theo nhóm. Đặc biệt, nhiều quán không có thực đơn online hay mạng xã hội – đúng chất “miệng truyền miệng” – nên hỏi người bản địa là cách tìm được chỗ ăn chuẩn vị nhất.
Không ít du khách sau khi thưởng thức món dê núi Hương Sơn đã nảy sinh một câu hỏi quen thuộc: “Có mang về được không?” – bởi hương vị ấy như vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, khiến người ta muốn gói ghém về làm quà hay đơn giản là để được ăn lại lần nữa nơi quê nhà.
Tin vui là nhiều quán dê tại Hương Sơn ngày nay đã thích nghi với nhu cầu này. Một số địa chỉ lớn như Dê 379 hay Dê Hùng Hiền có cung cấp dịch vụ đóng gói hút chân không, bảo quản lạnh thịt dê tươi hoặc đã sơ chế. Các món phổ biến thường được chọn mua là dê hấp gừng, dê nướng ướp sẵn, xương dê ninh lẩu hoặc dê tái chanh đã làm chín – gọn gàng, dễ vận chuyển, không làm mất đi hương vị ban đầu.
Tuy nhiên, việc vận chuyển đòi hỏi một chút chuẩn bị. Du khách nên mang theo túi giữ nhiệt hoặc thùng xốp, có thể xin đá khô tại quán để giữ độ lạnh dưới 4°C. Với điều kiện bảo quản tốt, thịt dê có thể giữ được trong vòng 6–8 tiếng nếu di chuyển đường bộ, hoặc đông lạnh để sử dụng dần trong 2–3 ngày kế tiếp.
Nếu đi xa bằng máy bay, bạn có thể nhờ quán đóng gói kín theo quy chuẩn hàng không – hiện nhiều du khách đã thành công đưa đặc sản này vào tận TP.HCM, Đà Nẵng, Hà Nội mà vẫn giữ nguyên độ tươi.
Mang về làm quà, không chỉ là đem theo một món ăn, mà còn là mang về một phần hương vị của núi rừng, để kể lại cho bạn bè, người thân nghe về một Hà Tĩnh dung dị, mộc mạc – nhưng khiến người ta nhớ mãi bằng chính cái “vị thật” ấy.
Trong hành trình khám phá ẩm thực Hà Tĩnh, dê núi Hương Sơn không chỉ là món ăn làm đầy chiếc dạ dày, mà là món ăn làm đầy ký ức – bởi nó mang theo cả hương núi, gió ngàn, lửa bếp và tình người xứ sở. Từ miếng thịt thấm đẫm hương cỏ rừng cho đến cách chế biến dân dã, cách phục vụ đậm chất miền cao, tất cả như kể lại một câu chuyện về sự gắn bó giữa con người với thiên nhiên – mộc mạc nhưng đầy bền chặt.
Nếu một ngày bạn có dịp ghé Hương Sơn, hãy cho phép mình ngồi lại thật lâu bên mâm thịt dê nóng hổi, giữa tiếng gió rì rào và làn khói bếp lững lờ trong ánh chiều muộn. Bởi có những món ăn, không chỉ để thưởng thức – mà để ghi nhớ một vùng đất, để giữ lại trong lòng mình một dư vị thật sâu – vị của núi rừng, vị của Hà Tĩnh.
Tốt cho mắt
Giảm sáng để giúp mắt bạn được nghỉ ngơi.
Cố định Header
Tùy chỉnh cỡ chữ bài viết
Nhỏ 14px
Aa
Vừa 16px
Aa
Lớn 18px
Aa