°C

Thơm giòn kẹo cu đơ Hà Tĩnh – Đặc sản làm quà không thể bỏ lỡ

11/07/2025

Lan Anh

9

Về Hà Tĩnh mà chưa thưởng thức kẹo cu đơ thì coi như chưa chạm đến hồn cốt của miền đất này.

Hà Tĩnh – vùng đất miền Trung tưởng khô cằn nắng gió, nhưng lại ẩn chứa biết bao điều ngọt ngào khiến người ta thương mãi không thôi. Ngọt không chỉ từ lời ca ví dặm mộc mạc, từ giọng nói đậm đà thân thuộc, mà còn từ những thức quà dung dị gắn liền với đời sống thường ngày. Trong đó, kẹo cu đơ – món ăn tưởng chừng đơn sơ lại chính là đặc sản níu chân du khách và làm say lòng biết bao người con xa quê.

Một miếng kẹo cu đơ giòn tan, thoảng hương mật mía, cay dịu vị gừng, béo ngậy lạc rang và tiếng bánh tráng vỡ nhẹ trong miệng – tất cả như gói ghém cả hồn cốt quê nhà. Không chỉ là món ăn vặt, kẹo cu đơ còn là lời mời chân thành mà Hà Tĩnh gửi đến những ai một lần ghé qua: mộc mạc, thật thà, và khó quên.

Kẹo cu đơ thơm ngon. Ảnh: Sưu tầm

Nguồn gốc cái tên “cu đơ” – Chuyện kể từ một tiếng gọi dân gian

Ít ai ngờ rằng, cái tên “kẹo cu đơ” lại bắt nguồn từ một câu chuyện vừa vui tai vừa rất... Hà Tĩnh. Tương truyền, thuở ban đầu người ta chỉ quen gọi đó là món kẹo lạc tráng đường – thứ kẹo dân dã làm từ mật mía, lạc rang, gừng giã và hai lớp bánh tráng mỏng kẹp lại. Có một người đàn ông tên Cu Hai chuyên làm món kẹo này ngon có tiếng. Khách đến ăn quen miệng gọi vui là “kẹo của Cu Hai”, dần dà phát âm chệch thành “kẹo cu đơ” – vừa mộc mạc, vừa gần gũi, lại dễ nhớ, dễ gọi.

Từ một cách gọi chơi miệng ấy, “kẹo cu đơ” dần trở thành danh xưng riêng biệt, đi sâu vào tiềm thức người Hà Tĩnh và lan rộng khắp miền Trung – miền Bắc. Thậm chí, nhiều người không còn nhớ rõ tên thật của món kẹo này là gì, chỉ biết rằng đã ăn thì phải là “cu đơ”, phải đúng cái vị giòn giòn, cay cay, thơm nức ấy mới gọi là đặc sản.

Cũng từ đó, cu đơ không chỉ là tên một món ăn mà còn là biểu tượng của một vùng đất: giản dị, không cầu kỳ hoa mỹ, nhưng có cá tính, có bản sắc riêng không thể lẫn. Một miếng kẹo, một cái tên, một câu chuyện – đủ để người ta nhớ mãi về Hà Tĩnh theo một cách rất riêng, rất đời.

Nguồn gốc kẹo cu đơ. Ảnh: Sưu tầm

Nguyên liệu làm nên hồn cốt: lạc, mật mía, gừng và bánh tráng

Muốn làm nên một miếng kẹo cu đơ ngon đúng điệu, người thợ không chỉ cần đôi tay khéo léo mà còn phải biết chọn đúng nguyên liệu – những thứ tưởng như đơn giản, quen thuộc nhưng lại chính là linh hồn của món ăn.

Lạc phải là loại mới, hạt đều, chắc, rang tới độ vừa chín tới để giữ độ bùi, không bị khét. Lạc ngon thường được chọn từ vùng Hương Sơn hay Đức Thọ – nơi đất đai màu mỡ, cây trồng không qua hóa chất, cho ra những hạt lạc béo đậm, giòn rụm. Mỗi mẻ rang phải canh đều tay, bởi chỉ cần quá lửa một chút là lạc sẽ đắng, làm hỏng cả nồi kẹo.

Mật mía – thứ kết tinh từ cây mía ép nấu nhiều giờ đồng hồ, chính là yếu tố quyết định độ dẻo, độ ngọt và mùi thơm đặc trưng của cu đơ. Mật ngon phải có màu vàng sậm, không quá sánh cũng không loãng, ngửi thơm mà không gắt. Người làm kẹo ở Đức Thọ chỉ chuộng mật nấu từ những làng nghề truyền thống trong vùng – thứ mật nấu bằng củi, không pha đường, không chất bảo quản, giữ được trọn vẹn vị nguyên sơ của cây mía quê.

Gừng – thành phần nhỏ nhưng không thể thiếu. Gừng tươi giã tay, không xay máy, để giữ được tinh dầu thơm và độ cay nhẹ lan tỏa tự nhiên. Chính vị cay dịu của gừng đã tạo nên cái hậu tinh tế trong miếng kẹo cu đơ – giúp vị ngọt không bị gắt, làm ấm người trong những ngày trở gió.

Và cuối cùng là bánh tráng – hai lớp vỏ mỏng như tờ giấy, nướng đều tay để đủ độ giòn mà không bị vỡ khi ép kẹo. Bánh tráng dùng cho cu đơ không giống loại bánh đa ăn kèm, mà được làm riêng: ít muối, ít mè, chỉ cần bột gạo mịn và khuôn nướng tròn đều. Vỏ bánh không chỉ là “áo” cho kẹo, mà còn là yếu tố tạo nên cảm giác “rôm rốp” đặc trưng trong từng lần cắn nhẹ.

Nguyên liệu làm bánh cu đơ. Ảnh: Sưu tầm

Bốn nguyên liệu – một món kẹo – nhưng mỗi thứ đều đòi hỏi sự chỉn chu, tôn trọng, và cảm nhận tinh tế từ người làm. Bởi cu đơ không chấp nhận sự cẩu thả – nó chỉ dành cho những ai đủ kiên nhẫn để nâng niu từng lớp vị ngọt quê nhà.

Cách chế biến truyền thống – Tỉ mỉ trong từng công đoạn

Làm kẹo cu đơ không phải chuyện của máy móc hay dây chuyền công nghiệp. Đó là công việc đòi hỏi sự cảm nhận bằng mắt, bằng mũi, bằng đôi tay và cả nhịp tim của người thợ. Có thể nói, từng mẻ kẹo ra lò là kết quả của sự hòa hợp giữa kỹ thuật và tâm tình – thứ mà không cuốn sách công thức nào có thể truyền lại.

Trước tiên là giai đoạn nấu mật – công đoạn quyết định sự thành bại của cả nồi kẹo. Mật mía sau khi lọc sạch được đổ vào chảo gang lớn, đun trên bếp củi liu riu, phải khuấy liên tục để không bén đáy. Người thợ không dùng nhiệt kế, mà chỉ cần nhỏ một giọt mật vào bát nước lạnh, thấy giọt mật co lại, không tan ra là biết đã tới độ.

Tiếp đến, lạc rang được đổ vào chảo mật sôi. Tay khuấy đều, đều như nhịp sống làng quê – không vội, không chậm, giữ lửa ổn định, giữ tay chắc đều. Sau đó là gừng giã tay – cay thơm nồng nàn – được thêm vào để tạo nên dư vị khó quên. Lúc này, hỗn hợp bắt đầu sánh lại, sền sệt, dậy mùi thơm ngào ngạt khiến ai đứng gần cũng phải nao lòng.

Khi mật và lạc đã hoà quyện thành một khối kết dính, thợ nhanh tay đổ hỗn hợp nóng hổi lên lớp bánh tráng, dùng dao gỗ hoặc thanh tre bản lớn dàn mỏng ra. Chưa đầy vài giây sau, lớp bánh tráng thứ hai được úp lên, tạo thành một “chiếc sandwich quê hương” đầy tinh túy. Công đoạn cuối cùng là ép và để nguội – phải canh đúng thời gian, đúng độ – để kẹo cứng mà không vỡ, giòn mà không rời rạc.

Mỗi bước đều cần sự tinh tế. Lửa không được quá to, kẹo sẽ khét; quá nhỏ, mật không tới độ. Người làm không chỉ cần đôi tay vững mà còn phải có… cái tâm tĩnh. Làm kẹo cu đơ, xét cho cùng, là làm ra ký ức – thứ ngọt ngào mộc mạc đi theo người ta suốt đời.

Cách chế biến truyền thống. Ảnh: Sưu tầm

Hương vị đặc trưng – Đơn giản nhưng khó quên

Kẹo cu đơ không phức tạp về nguyên liệu, cũng chẳng hào nhoáng về hình thức. Nhưng chính từ cái mộc mạc ấy lại sinh ra thứ hương vị khiến người ta phải nhớ, phải thương. Một miếng kẹo vuông vắn, bên ngoài là lớp bánh tráng giòn tan, bên trong là lớp nhân vàng óng ánh – cứ tưởng chỉ là món ăn chơi, vậy mà khi cắn vào, mọi giác quan như bừng tỉnh.

Tiếng bánh tráng vỡ nhẹ rôm rốp nơi đầu môi. Vị ngọt thanh từ mật mía lan ra khắp khoang miệng – không gắt, không ngấy mà dịu dàng như nắng hanh chiều cuối thu. Hạt lạc béo bùi, chín tới, xen giữa những sợi gừng thơm nồng thoảng vị cay dịu nơi cuống họng. Từng nguyên liệu dường như giữ nguyên bản sắc riêng, nhưng khi hòa quyện lại, lại tạo nên một tổ hợp tròn đầy đến lạ lùng.

Kẹo cu đơ không “chiều lòng” tất cả thực khách ngay lần đầu tiên. Có người ăn xong rồi bỏ qua. Nhưng ai đã thực sự chậm rãi nhai kỹ, cảm từng lớp vị, thì lại bị món kẹo này “giữ chân” một cách kỳ lạ. Bởi đó không chỉ là vị giác – mà là ký ức, là tình cảm, là bản năng yêu thích những gì chân chất và thật thà.

Với người Hà Tĩnh, cu đơ là thức quà mang theo mỗi lần đi xa, là món đặt lên bàn tiếp khách với cả sự tự hào. Còn với du khách, miếng cu đơ giòn tan ấy không chỉ là đặc sản, mà là một lời chào, một cái bắt tay mộc mạc từ vùng đất gió Lào, cát trắng, nắng hanh nhưng nồng hậu đến lạ.

Càng ăn càng mê. Ảnh: Sưu tầm

Trải nghiệm làm kẹo – bánh cu đơ: Gắn kết du khách với văn hóa địa phương

Giữa thời đại của công nghệ và dây chuyền tự động, việc được tận mắt chứng kiến – thậm chí tự tay tham gia – vào quá trình làm ra một miếng kẹo cu đơ theo cách thủ công gần như trở thành một trải nghiệm quý giá. Tại một số cơ sở làm kẹo truyền thống lâu năm ở Hà Tĩnh, du khách không chỉ đến để mua kẹo, mà còn được mời… vào bếp – nơi mùi mật mía đang sôi sục, tiếng bánh tráng nướng lách tách vang lên, và ánh lửa bếp ửng hồng cả gian nhà nhỏ.

Người thợ vừa làm vừa kể chuyện. Họ không giấu nghề, cũng chẳng làm màu. “Muốn biết kẹo ngon thì nhìn tay đảo mật, tay rải lạc là rõ ngay,” – họ vừa cười vừa nói, vừa để du khách thử tay đảo chảo, múc mật, đổ kẹo lên bánh. Có người lóng ngóng làm vỡ cả bánh tráng, có người thì trầm trồ: “Chỉ mấy thứ lặt vặt mà ra món đặc sản thế này sao!” – rồi bật cười, như thể vừa khám phá ra điều gì mới mẻ giữa những điều tưởng như cũ kỹ.

Trẻ em thường thích nhất phần nướng bánh tráng – khuôn đất nung đặt trên than hồng, bột gạo mịn được tráng nhẹ bằng muỗng tre, rồi lật mặt nhanh tay, chỉ vài chục giây là có một tấm bánh tròn đều, giòn tan. Người lớn thì hay bị “mê” đoạn cắt kẹo – lúc cu đơ vừa nguội, cầm dao bản to dập xuống, nghe âm thanh rôm rốp mà thấy đã tai, đã mắt.

Không có khu du lịch hoành tráng nào ở đây. Không có bảng giới thiệu lòe loẹt, không có âm thanh dẫn chuyện ồn ào. Chỉ có những căn bếp quê, những bàn tay nhẫn nại, và những nụ cười mộc mạc. Vậy mà nhiều người ra về lại thấy mình mang theo không chỉ là gói kẹo – mà là cả một lát cắt văn hóa chân thành của xứ Hà Tĩnh.

Trải nghiệm làm kẹo mang đến cho bạn nhiều kỷ niệm thú vị. Ảnh: Sưu tầm

Mua đặc sản này về làm quà ở đâu?

Sau khi thưởng thức tại chỗ, nhiều du khách không khỏi muốn mang vài gói kẹo cu đơ về làm quà – không chỉ vì ngon, mà vì món quà ấy nhẹ mà tình, giản dị mà đáng nhớ. Và ở Hà Tĩnh, không thiếu những địa chỉ bán kẹo cu đơ chất lượng, có thương hiệu rõ ràng, sản xuất bài bản nhưng vẫn giữ đúng cái “chất quê” trong từng miếng kẹo.

Cu Đơ Phong Nga là một trong những cái tên được nhắc đến đầu tiên. Với hơn 30 năm làm nghề, thương hiệu này nổi tiếng bởi hương vị ổn định, bao bì đẹp mắt, phù hợp để biếu tặng. Kẹo ở đây giòn đều, mật dẻo, gừng thơm mà không quá nồng – đúng kiểu “vừa miệng người khó tính”. Quán nằm ngay trung tâm Hà Tĩnh, tiện đường ghé mua trước khi rời nơi đây.

Nếu bạn muốn tìm một chút không khí làng nghề truyền thống, hãy thử đến Cơ sở Cu Đơ Đức Thắng – nằm ven quốc lộ đoạn qua xã Đức Thọ. Đây là nơi vừa sản xuất, vừa bán trực tiếp tại nhà, có thể xem quy trình làm kẹo và mua ngay khi kẹo vừa nguội. Kẹo ở đây thường ngọt đậm hơn, gừng nồng rõ hơn – hợp khẩu vị người miền Trung, miền Bắc.

Ngoài ra, các thương hiệu như Cu Đơ Thủy Hằng, Cu Đơ Kỳ Anh, Cu Đơ Lý Sơn cũng có mặt tại nhiều điểm bán đặc sản, siêu thị mini, bến xe, ga tàu… trong khu vực Hà Tĩnh. Tùy khẩu vị, bạn có thể chọn loại cu đơ hai mặt bánh tráng truyền thống hoặc loại cu đơ một mặt mềm hơn, dễ ăn với người lớn tuổi và trẻ em.

Mẹo nhỏ khi mua cu đơ: Hãy chọn những gói kẹo có lớp bánh còn giòn, không ỉu, miếng kẹo đều tay, ít bong mép. Gói hút chân không hoặc đóng hộp cứng là lựa chọn lý tưởng nếu bạn cần vận chuyển đường xa.

Đặc sản khó làm ai có thể chối từ. Ảnh: Sưu tầm

Cách bảo quản và mang đi xa

Một trong những lý do khiến kẹo cu đơ được nhiều người ưa chuộng làm quà sau chuyến đi Hà Tĩnh là bởi tính tiện lợi và dễ bảo quản. Không cần điều kiện phức tạp, không sợ hư hỏng nhanh – chỉ cần một chút lưu ý nhỏ, bạn đã có thể mang theo vị ngọt quê nhà về tới bất cứ miền đất nào.

Kẹo cu đơ sau khi đóng gói thường có hạn sử dụng từ 7 đến 15 ngày tùy loại. Nếu được hút chân không hoặc đóng hộp kín, thời gian có thể lâu hơn mà vẫn giữ được độ giòn và hương vị ban đầu. Bạn nên chọn loại hai mặt bánh tráng nếu thích cảm giác giòn rôm rốp, hoặc loại mềm một mặt nếu dành tặng người lớn tuổi, trẻ nhỏ – dễ nhai, dễ thưởng thức hơn.

Bảo quản kẹo ở nơi khô ráo, thoáng mát, tránh ánh nắng trực tiếp hoặc nơi ẩm ướt. Trong những ngày nồm hoặc mưa ẩm, bạn có thể cho kẹo vào ngăn mát tủ lạnh để tránh bánh tráng bị mềm. Khi lấy ra ăn, chỉ cần để kẹo ở nhiệt độ phòng vài phút là kẹo sẽ giòn trở lại.

Nếu cần mang đi xa bằng tàu, xe hoặc máy bay, bạn nên chọn loại đóng hộp cứng hoặc xếp trong túi xách riêng để tránh va đập làm vỡ bánh tráng. Với hành trình dài hơn, hãy ưu tiên các gói đã hút chân không, vừa vệ sinh vừa kéo dài độ tươi ngon.

Cách bảo quản bánh kẹo cu dơ khi mang đi xa. Ảnh: Sưu tầm

Không cầu kỳ, không phiền phức – nhưng miếng cu đơ được gói ghém cẩn thận ấy lại mang theo cả một lời chào ngọt ngào, đậm đà bản sắc của người Hà Tĩnh dành cho người được nhận.

Trong vô vàn đặc sản mang dấu ấn vùng miền, kẹo cu đơ Hà Tĩnh không phô trương, không cầu kỳ, nhưng vẫn âm thầm để lại một ấn tượng khó phai. Đó không chỉ là món kẹo ngọt giòn để nhâm nhi lúc trà chiều, mà là kết tinh của đất trời, bàn tay lao động và tâm hồn mộc mạc của người miền Trung nắng gió.

Một lần đặt chân đến Hà Tĩnh, hãy dành vài phút dừng lại bên bếp lửa của những người làm kẹo, lắng nghe tiếng mật reo trên chảo gang, mùi gừng cay thoảng trong gió – để hiểu rằng, đôi khi, một miếng kẹo giòn tan cũng đủ kể hết câu chuyện về một vùng đất thật thà, sâu sắc và giàu tình nghĩa.

Địa điểm liên quan

Nhà hàng Hàm Nghi

36 Hàm Nghi, Phường Hà Huy Tập, Thành phố Hà Tĩnh, Tỉnh Hà Tĩnh

Đóng cửa

Ẩm Thực Bến Xưa

Thạch Hạ, Hà Tĩnh, Ha Tinh

Mở cửa

Nhà hàng Đại Hương Biển

140 Hàm Nghi, Trần Phú, Hà Tĩnh

Mở cửa

Nhà hàng Dê Tài Nguyên

37 Hàm Nghi, Hà Huy Tập, Hà Tĩnh

Mở cửa

Ẩm thực Hàn quốc Hà Tĩnh

Số 96 đường Hàm Nghi, Phường Trần Phú, TP.Hà Tĩnh, tỉnh Hà Tĩnh.

Mở cửa