
Thành Phố Xanh Ecopark
Xuân Quan, Văn Giang, Hung Yen 160000
Tuyệt vời
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
03/04/2025
Lan Anh
3
Đen nhánh như nét mực tàu trên nền lụa trắng, bánh gai Đại Đồng không chỉ là món quà quê, mà còn là bản giao hưởng của hương vị truyền thống.
"Địa điểm Thái Bình nay là Hưng Yên do Thái Bình đã được sáp nhập thành Hưng Yên"
Làng Đại Đồng từ lâu đã được biết đến như cái nôi của nghề làm bánh gai truyền thống. Giữa bao đổi thay của thời cuộc, nơi đây vẫn giữ được lửa nghề, giữ được hồn quê trong từng lớp bánh dẻo mịn, thơm lừng. Bánh gai Đại Đồng không đơn thuần là món ăn, mà là một phần ký ức, một mảnh văn hóa, một cách kể chuyện của người xứ Đông.
Lá gai – nguyên liệu chính – được chọn kỹ, phơi khô, giã nhuyễn rồi trộn với bột nếp cái hoa vàng. Nhân bánh gồm đậu xanh đãi vỏ, mỡ lợn trong veo, dừa sợi, chút vừng và đường – tất cả được nhào quyện một cách tỉ mỉ. Bánh được gói trong lá chuối khô, đem hấp chín trong hơi nước thơm nồng, tỏa ra hương thơm đặc trưng chẳng lẫn vào đâu được.
Bánh gai không màu mè. Vỏ bánh đen nhánh, không bóng bẩy, không lớp đường phấn như những loại bánh ngọt hiện đại. Nhưng chính cái sắc đen trầm mặc ấy lại khiến người ta dừng lại, nhìn lâu hơn, và khi đã một lần nếm thử, khó lòng quên được.
Lớp vỏ mềm mượt như nhung, dẻo dai một cách vừa phải, không dính răng mà đủ để cảm nhận được công sức nhẫn nại của người giã lá, nhào bột. Lá gai – thứ nguyên liệu tưởng chừng chỉ là lá cây rừng – khi kết hợp cùng bột nếp lại tạo nên một lớp áo thơm, bùi và đậm đà, như đất quê nhà thấm vào từng thớ bánh.
Nhân bánh là cả một vũ trụ của hương và vị. Đậu xanh tán nhuyễn, bùi mịn như tan ra đầu lưỡi. Mỡ lợn trong suốt, cắt hạt lựu, không tanh mà béo ngậy, làm mềm lòng cả những thực khách khó tính. Dừa nạo lẫn vừng, thoang thoảng mùi thơm rang giòn, mang lại điểm nhấn thú vị giữa những tầng vị ngọt thanh.
Khi thưởng thức, người ta không chỉ cảm nhận bằng vị giác, mà còn bằng ký ức. Như nghe tiếng lá chuối sột soạt, mùi bánh nóng lan ra trong chiều mưa quê cũ. Như nhớ lại dáng bà ngồi gói bánh, tay thoăn thoắt nhưng mắt vẫn dịu dàng dõi theo lũ trẻ đang chơi ngoài sân.
Vị ngon của bánh gai không khiến người ta “wow” như vị lạ của ẩm thực hiện đại, mà là thứ dư vị sâu lắng, ở lại sau cùng. Nó gợi mở, nó thủ thỉ, như một khúc dân ca không cần phô diễn, chỉ cần lặng nghe – là đã đủ rung động.
Bánh gai là thứ quà quê không nên ăn vội. Nó cần được thưởng thức bằng sự chậm rãi, như cách người ta nhâm nhi một tách trà trong chiều mưa, để từng lớp hương – từng chút ký ức – kịp thấm vào lòng.
Lý tưởng nhất là dùng bánh khi còn ấm, hoặc vừa nguội. Khi ấy, lớp vỏ bánh mềm mượt, dẻo dai, dậy lên hương thơm dịu nhẹ của lá gai, của gạo nếp, hòa quyện cùng mùi bùi bùi của đậu xanh, vị ngậy của dừa và mỡ lợn – tất cả như một bản hòa tấu của mùi vị dân dã nhưng quyến rũ.
Một tách trà nóng, xanh nhẹ và thanh chát, sẽ là người bạn đồng hành hoàn hảo. Vị chát nhẹ làm nổi bật độ ngọt thanh của bánh, giúp cân bằng vị giác và đánh thức chiều sâu của từng nguyên liệu. Cứ thế, từng miếng nhỏ tan vào đầu lưỡi, gợi mở bao điều thân thương – như thể đang đọc lại một trang ký ức bằng chính vị giác của mình.
Vì bánh hoàn toàn không có chất bảo quản, nên tốt nhất dùng trong vòng 3–4 ngày. Nếu muốn để lâu hơn, có thể gói kín, cấp đông. Khi ăn chỉ cần hấp lại trong hơi nước nóng – bánh vẫn giữ được độ mềm dẻo và hương vị tròn đầy như vừa mới ra lò.
Muốn ăn bánh ngon, hãy tìm đến tận nơi làm ra nó. Và chẳng đâu khác, đó chính là làng Đại Đồng – vùng đất yên bình tỉnh Hưng Yên – nơi những đôi tay lành nghề đã giữ gìn hương vị truyền thống qua bao thế hệ.
Tại đây, có nhiều hộ gia đình làm bánh bằng phương pháp thủ công truyền thống, nổi bật có thể kể đến:
Ngoài ra, bánh gai Đại Đồng hiện diện ngày càng rộng rãi hơn qua các kênh hiện đại. Người yêu đặc sản có thể dễ dàng tìm mua tại các hội chợ ẩm thực, cửa hàng nông sản Hải Dương, hoặc trên các nền tảng trực tuyến. Một số đại lý tại Hà Nội, TP.HCM và các đô thị lớn cũng đã nhập hàng trực tiếp từ làng Đại Đồng, đảm bảo hương vị nguyên bản, đúng chất quê.
Giữa muôn vàn hương vị hiện đại, bánh gai Đại Đồng vẫn khiêm nhường hiện diện như một lời thì thầm từ quá khứ. Không cần đến sắc màu rực rỡ hay kỹ xảo cầu kỳ, chiếc bánh đen nhánh ấy vẫn đủ sức làm dịu lòng người bằng chính sự mộc mạc, bền bỉ và chân thành.
Đó không chỉ là một món ăn, mà là một phần hồn đất, hồn người – nơi gửi gắm biết bao công phu, ký ức và tự hào của một làng quê thuần hậu. Và trong nhịp sống ngày một gấp gáp, một chiếc bánh gai chậm rãi trên tay có lẽ chính là điều nhắc ta nhớ rằng: có những giá trị không cần tô vẽ, chỉ cần được gìn giữ bằng cả tấm lòng.
Tốt cho mắt
Giảm sáng để giúp mắt bạn được nghỉ ngơi.
Cố định Header
Tùy chỉnh cỡ chữ bài viết
Nhỏ 14px
Aa
Vừa 16px
Aa
Lớn 18px
Aa