
Jump Arena Thảo Điền
63 Xa lộ Hà Nội, Thảo Điền, Quận 2, Thành phố Hồ Chí Minh
Tuyệt vời
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
13/08/2025
Lan Anh
2
Măng đắng Phú Thọ không chỉ là món ăn, mà còn là mảnh hồn của núi rừng Tây Bắc đậm đà trong từng thớ măng.
"Địa điểm Hòa Bình nay là Phú Thọ do Hòa Bình đã được sáp nhập thành Phú Thọ"
Trong ánh sương sớm phủ mờ những triền núi Phú Thọ, từng mái nhà sàn thấp thoáng hiện ra giữa màu xanh trập trùng của rừng già. Gió núi mơn man qua khe lá, đưa theo mùi khói bếp len lỏi từ một gian nhà nhỏ nơi lưng đồi. Ở nơi ấy, con người và thiên nhiên sống cùng nhau mộc mạc, chân thành – như chính hương vị của những món ăn họ nấu mỗi ngày. Và giữa biết bao đặc sản mang hồn núi rừng, măng đắng Phú Thọ hiện lên như một tuyên ngôn ẩm thực của người vùng cao: không hào nhoáng, không cầu kỳ, nhưng đủ sức khiến thực khách nhớ mãi bởi vị đắng đầu môi và dư vị ngọt lành ở cuối lưỡi.
Măng đắng không chỉ là món ăn – đó là một phần trong đời sống văn hóa lâu đời của người Mường, người Thái nơi đây. Từ rừng sâu họ mang về từng búp măng non, từ bếp lửa họ thổi hồn vào từng món ăn dân dã. Trên mâm cơm ngày thường hay trong mâm cúng lễ tổ tiên, măng đắng luôn có mặt – như một biểu tượng lặng thầm của núi rừng, của sự kiên nhẫn, khéo léo và tình cảm đằm sâu của con người Tây Bắc.
Giữa núi rừng hoang sơ của Phú Thọ, khi những cơn mưa đầu mùa vừa trút qua vạt đồi, từng mầm măng non bắt đầu nhú lên khỏi mặt đất, như lời thì thầm của đại ngàn báo hiệu một mùa thu hái mới. Măng đắng – hay còn gọi là măng vầu, măng nứa – không dễ tìm giữa rừng, nhưng với người bản địa, đó là món quà mà thiên nhiên ưu ái ban tặng. Măng được hái khi còn non, thân thon dài, lớp vỏ ngoài mỏng tang như giấy, bên trong là thứ ruột trắng ngần, giòn tan nhưng ẩn chứa một vị đắng nhẹ đặc trưng mà không loại măng nào có được.
Gọi là “đắng”, nhưng đó không phải cái đắng gắt, đắng gượng gạo như mướp đắng hay thuốc Bắc. Vị đắng của măng rừng Phú Thọ là thứ đắng dịu dàng, đắng một chút nơi đầu lưỡi rồi dần chuyển sang ngọt hậu – tựa như tính cách của người miền núi: chậm rãi, kiên nhẫn, sâu sắc. Có lẽ vì thế mà măng đắng không chỉ là một nguyên liệu nấu ăn, mà còn là một biểu tượng thấm đẫm tinh thần sống hòa cùng tự nhiên, chấp nhận vị đắng như một phần của cuộc đời – để rồi thấu hiểu trọn vẹn cái ngọt ngào sau đó.
Với người miền xuôi, măng đắng có thể là món ăn lạ miệng, cần làm quen. Nhưng với người Mường, người Thái ở Phú Thọ, đây là thức quà dân dã gắn liền với tuổi thơ, ký ức và cả nếp sống bản làng. Măng được hái về khi còn tươi, sau đó được sơ chế ngay trong ngày để giữ được vị giòn, thanh và độ đắng nguyên bản. Không qua công nghiệp hay gia vị cầu kỳ, cách chế biến măng đắng của người bản địa mộc mạc như chính con người nơi đây.
Có người nướng măng trực tiếp trên than hồng, rồi giã nhuyễn, trộn cùng muối hột, ớt tươi, lá chanh rừng – tạo nên món măng nướng giã chẩm chéo đầy hoang dã nhưng thơm nức lòng. Có người luộc măng trong nồi nước suối, để giữ trọn hương vị tự nhiên, rồi chấm cùng chẩm chéo – thứ nước chấm trứ danh của người Thái, kết hợp từ muối, ớt, mắc khén, lá húng, tỏi và chút mẻ dậy vị. Trong mâm cơm thường nhật, măng đắng xào thịt rừng, măng nấu canh cá suối, hay đơn giản chỉ là măng trộn muối ớt cũng đủ làm nên hương sắc đặc trưng của bữa ăn vùng cao.
Chính trong sự giản dị ấy, người ta thấy được cái khéo của bàn tay phụ nữ Mường, cái tinh tế của người Thái khi biết giữ trọn vị rừng trong từng món ăn. Mỗi cách chế biến đều không chỉ để ăn, mà để kể một câu chuyện – về đất, về người, và về sự trân trọng với những gì thiên nhiên ban tặng.
Muốn ăn măng đắng cho đúng điệu, không thể ăn vội vàng. Bởi đây không phải món dễ chiều khẩu vị đại trà – mà là món ăn dành cho những ai biết chậm lại, cảm nhận từng tầng vị trong miếng măng. Lúc đầu là vị đắng nhẹ đầu lưỡi, rồi dần lan xuống cổ họng là chút ngọt thanh, mát và dịu – như một cuộc dạo chơi trong rừng sâu, có thử thách, có bất ngờ, nhưng cuối cùng là bình yên và dư vị.
Măng đắng ngon nhất là khi ăn nóng, vừa luộc xong hoặc vừa nướng xong, chấm cùng chẩm chéo, hoặc đơn giản là chấm muối ớt giã tay. Người vùng cao không bao giờ ăn măng đắng một mình – phải ăn trong bữa cơm chung, quanh bếp lửa, có tiếng nói cười, có rượu cần nhấp nhẹ – mới cảm hết được sự gắn bó giữa người với người, người với rừng.
Đặc biệt, nhiều du khách khi đến Phú Thọ đã chia sẻ rằng: phải ăn măng đắng giữa khí trời lành lạnh, trong một không gian mộc mạc, bên tiếng suối hoặc giữa một bữa cơm bản, mới thấy hết được cái thi vị của món ăn tưởng chừng đơn sơ này. Không phải món ăn để no bụng, măng đắng là món để nhớ, để thương, để mang theo trong lòng như một lát cắt của núi rừng Tây Bắc.
Măng đắng không chiều chuộng người ăn bằng vị ngọt dễ dãi, cũng không hấp dẫn bằng vẻ ngoài bóng bẩy. Nó đến với thực khách một cách thẳng thắn, chân thật – mở đầu bằng vị đắng nhẹ đầu lưỡi, rồi từ từ lan tỏa, để lại một dư vị thanh mát, lặng lẽ và sâu xa. Chính cái đắng ấy – cái đắng của rừng, của núi, của khí trời Tây Bắc – lại là điều khiến người ta nhớ mãi không quên.
Hương vị măng đắng không có công thức cụ thể, bởi nó còn phụ thuộc vào đất, vào mưa, vào từng vạt rừng khác nhau. Có ngày đắng hơn, có hôm ngọt hậu hơn – giống như tính khí của con người miền núi: trầm, ít nói, nhưng tình sâu và bền chặt. Đó cũng là lý do vì sao ai đã ăn măng đắng một lần, thường sẽ muốn ăn lại, để tìm cho được cái vị nguyên sơ ấy, như thể đang kiếm tìm lại một lát cắt ký ức nào đó đã lùi xa.
Trong bức tranh ẩm thực vùng cao, nếu cơm lam là vị thơm, cá suối là vị béo, thì măng đắng chính là vị đậm sâu – vị của đất, của trời, của lòng người chất phác và kiên cường.
Nếu có dịp đến Phú Thọ vào mùa mưa – khoảng từ tháng 5 đến tháng 9 – du khách sẽ dễ dàng bắt gặp những gùi măng đắng tươi rói được bày bán tại các chợ phiên vùng cao. Nổi bật nhất là chợ Bao La hay chợ sáng Mai Châu, nơi đồng bào Mường, Thái đem măng rừng vừa hái xuống núi để bán. Ngoài ra, nhiều homestay bản địa cũng có thể hỗ trợ du khách mua măng đắng tươi để mang về làm quà hoặc chế biến tại chỗ theo yêu cầu. Măng thường được bán theo bó, hoặc đã được sơ chế sơ bộ để tiện bảo quản.
Khi mua măng đắng, điều quan trọng nhất là chọn loại măng non, còn tươi, không bị mềm hoặc quá già. Măng đắng ngon thường có thân thon, lớp vỏ mỏng, bên trong trắng ngà và chắc tay. Nếu mua về không dùng ngay, nên luộc sơ rồi cấp đông, hoặc bảo quản trong tủ mát 1–2 ngày để giữ được độ giòn và hương vị nguyên bản. Hạn chế chọn măng đã qua nhiều lần rửa hoặc xử lý vì sẽ mất đi phần vị đắng nhẹ – linh hồn của món ăn này.
Măng đắng là món ăn không dành cho những ai vội vàng. Để thưởng thức đúng điệu, hãy ăn khi còn nóng, chấm cùng chẩm chéo – loại nước chấm truyền thống của người Thái với muối, mắc khén, ớt tươi, lá chanh rừng giã tay. Hoặc có thể nướng măng trên than hồng, rồi giã nhuyễn trộn gia vị – một cách ăn đậm chất bản địa, mộc mạc mà khó quên.
Măng đắng nên được ăn chậm, từng miếng nhỏ, để vị đắng nơi đầu lưỡi dần chuyển thành hậu ngọt mát – một cảm giác khó diễn tả nhưng rất “gây thương nhớ”. Người miền núi thường nói: "Ăn măng đắng cũng như sống giữa rừng – chậm rãi, điềm đạm mới thấm được cái hay cái đẹp."
Trong thế giới ẩm thực vùng cao, nơi mọi thứ đều đậm đà như chính sắc màu của rừng, măng đắng Phú Thọ không phải là món ăn cầu kỳ, nhưng lại mang theo một thứ dư vị khó quên. Đó không chỉ là vị đắng nơi đầu lưỡi, mà là vị của đất rừng, của bàn tay lao động, và của chiều sâu văn hóa bản địa được chắt lọc qua từng mùa mưa nắng. Ăn măng đắng không chỉ để no, mà để lắng nghe một phần tâm hồn Tây Bắc đang thì thầm trong từng sợi măng, trong từng lần chấm chẩm chéo, trong ánh lửa bếp bập bùng giữa chiều sương bảng lảng.
Nếu có dịp về Phú Thọ, đừng chỉ ghé qua, mà hãy dừng lại để thưởng thức một đĩa măng đắng, bởi đôi khi, chỉ một món ăn bình dị thôi cũng đủ để bạn mang theo cả một vùng ký ức – ký ức về một miền núi rừng đậm đà, sâu lắng và chân thành như chính vị đắng hóa ngọt của măng rừng Tây Bắc.
Tốt cho mắt
Giảm sáng để giúp mắt bạn được nghỉ ngơi.
Cố định Header
Tùy chỉnh cỡ chữ bài viết
Nhỏ 14px
Aa
Vừa 16px
Aa
Lớn 18px
Aa