
Chợ Quảng Ngãi
219 Nguyễn Bá Loan, Nguyễn Ngiêm, Quảng Ngãi
Tuyệt vời
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
31/07/2025
Lan Anh
1
Tổng hợp những đặc sản Quảng Ngãi ngon “quên lối về” dành cho tín đồ mê ẩm thực khi ghé thăm miền Trung.
"Địa điểm Kon Tum nay là Quảng Ngãi do Kon Tum đã được sáp nhập thành Quảng Ngãi"
Sáng Quảng Ngãi là một bản nhạc không lời – mở ra bằng làn sương mỏng như khói, tiếng chổi quét sân loẹt xoẹt, và mùi cà phê lẫn trong hương bếp than hồng. Tôi bước xuống phố khi trời còn chưa dứt mơ đêm, men theo con đường nhỏ dẫn về khu chợ trung tâm – nơi những thức quà bình dị nhất đang âm thầm kể chuyện vùng cao theo cách của riêng mình.
Người Quảng Ngãi không nói nhiều, nhưng bạn có thể hiểu họ bằng cách ngồi xuống bên quán nhỏ ven chợ, gọi một tô bún mắm nêm bốc khói, nhấp ngụm cà phê đắng, và lắng nghe câu chuyện của núi rừng qua từng món ăn. Chợ Quảng Ngãi không quá ồn ào, chẳng khoa trương, nhưng ở đó có cả một kho báu ẩm thực – vừa mộc mạc, vừa thiêng liêng như nếp sống đã cắm rễ từ bao đời nay.
Người Quảng Ngãi không cần phải mời mọc bằng lời – chỉ cần bước chân vào chợ sáng là bạn đã được chào đón bằng cả một thế giới hương vị. Những nồi nước dùng nghi ngút khói, mâm rau rừng xanh ngắt, bếp than hồng đỏ lửa… tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng mộc mạc mà nồng hậu.
Chợ không lớn, nhưng đủ để bạn lạc lối trong từng hàng quán nhỏ. Ở góc này là bún mắm nêm – món ăn dậy mùi, đậm vị và rất “đời”. Ở góc kia là phở khô – một tô nước lèo nóng hổi đi kèm với tô bánh phở trộn, ăn kiểu “hai trong một” rất lạ miệng. Rồi bánh canh, cháo cá, xôi nếp nương... mỗi món như giữ lại chút dư âm của núi rừng, của những phiên chợ không chỉ mua bán mà còn giao cảm, sẻ chia.
Tôi ngồi xuống một quán nhỏ, không bảng hiệu, chỉ có chiếc bàn gỗ bạc màu và cô bán hàng có nụ cười hiền như sương sớm. “Ăn thử bún mắm không con?” – cô hỏi, không cần biết tôi là ai, từ đâu đến. Và thế là tô bún mắm nêm đầu tiên ở chợ Quảng Ngãi đã gieo vào tôi một ấn tượng sâu sắc đến lạ: cái vị chan chát của rau sống, cái mặn mòi của mắm, cái ấm áp của lòng người phố núi – hòa quyện thành một trải nghiệm không tên, nhưng rất thật.
Không ồn ào như phở, cũng chẳng cầu kỳ như bún bò Huế, bún mắm nêm Quảng Ngãi là món ăn giản dị nhưng đầy nội lực. Mắm nêm ở đây không gắt mà thơm nhẹ, được pha theo cách riêng của người phố núi, ăn cùng thịt luộc thái mỏng, rau sống xanh mướt, thêm chút đậu phộng rang thơm lừng. Tô bún ấy không chỉ khiến người ta no bụng mà còn khiến lòng chợt lắng lại – thấy yêu những thứ mộc mạc và chân thành biết bao.
Phở khô, hay còn gọi là phở hai tô, là món đặc trưng mà ai đến Quảng Ngãi cũng nên thử một lần. Một tô là bánh phở trộn với nước xốt đậm đà, tô còn lại là nước dùng trong veo ninh từ xương. Vị béo nhẹ, thơm thanh và cách ăn chậm rãi khiến người thưởng thức phải chú tâm từng thìa một. Đây là kiểu phở không chỉ ăn để no, mà còn ăn để thưởng – để hiểu sự khác biệt nhỏ bé cũng có thể tạo nên nét riêng đầy kiêu hãnh.
Một tô bánh canh cá lóc nóng hổi trong buổi sớm Quảng Ngãi như cái ôm dịu dàng của mẹ. Cá lóc được làm sạch, tẩm ướp rồi xào sơ trước khi thả vào nồi nước dùng. Bánh canh dai nhẹ, nước dùng ngọt từ xương và đầu cá ninh lâu. Mùi tiêu, hành phi, chút ớt tươi xắt nhuyễn... hòa quyện tạo nên một món ăn vừa dân dã, vừa đầy sự chăm chút. Ăn vào thấy ấm bụng mà lòng cũng dịu lại giữa cái se lạnh của cao nguyên.
Dạo quanh chợ, bạn sẽ thấy những nải chuối nướng thơm phức, vàng ươm nằm gọn trên bếp than. Chuối chín vừa tới, ngọt nhẹ, vỏ cháy xém – ăn một miếng như mang cả rừng Quảng Ngãi vào lòng. Bên cạnh đó, cơm lam gói trong ống nứa, chấm với muối mè hoặc thịt nướng xiên tre là món ăn không thể thiếu của người Tây Nguyên – vừa chắc bụng, vừa đậm hồn núi.
Ở một góc nhỏ cuối chợ, tôi thấy một quán cà phê bình dân – không máy lạnh, không decor, chỉ có ly cà phê phin nhỏ giọt từng chút một giữa không gian lặng như tờ. Cà phê ở đây đậm, thơm, vừa đắng vừa quyến rũ. Uống một ngụm, nhìn người qua lại, thấy nhịp sống của Quảng Ngãi trôi chậm, trầm, và đầy chất thơ. Giữa phố núi, cà phê không chỉ là một thức uống – nó là một nghi lễ của sự sống chậm, của buổi sớm thong dong, của một thành phố không vội.
Đi chợ Quảng Ngãi không chỉ là chuyện ăn gì, mà còn là chuyện ăn khi nào, ở đâu và ăn thế nào để cảm nhận đúng cái hồn của vùng đất này. Bởi có những món chỉ xuất hiện sớm tinh mơ, có những quán nhỏ chẳng có biển hiệu nhưng hương vị thì đọng lại mãi trong ký ức.
Nếu bạn muốn cảm nhận chợ Quảng Ngãi đúng chất, hãy đi vào sáng sớm, khoảng từ 6 giờ đến 8 giờ 30. Đây là lúc chợ còn vương sương, hàng quán vừa nhóm bếp, thức ăn còn nóng hổi, và người bán còn thong thả trò chuyện. Sau 9 giờ, nhiều món ngon bắt đầu vơi dần, không khí cũng nhộn nhạo hơn.
Ẩm thực chợ thường tập trung ở các khu hàng ăn gần cổng chính hoặc dãy bên trái chợ trung tâm (nếu bạn đi từ đường Trần Hưng Đạo vào). Hãy để ý nơi nào đông người bản địa – đó gần như luôn là dấu hiệu của một quán ăn chân thật và ngon lành.
Rất đơn giản: người bản xứ ngồi đâu, bạn ngồi đó. Đừng mải mê chọn quán “đẹp” hay “sạch sẽ quá mức” – đôi khi một quán nhỏ với vài chiếc ghế nhựa lại cho bạn một bữa sáng đáng nhớ hơn cả nhà hàng. Ngoài ra, đừng ngại trò chuyện với người bán. Người Quảng Ngãi hiền lành và thân thiện, họ sẽ gợi ý thêm cho bạn những món không có trong thực đơn – chỉ bán theo mùa, theo ngày.
Rời chợ Quảng Ngãi khi nắng bắt đầu rọi qua từng tán cây, tôi thấy lòng mình như vừa đi qua một vùng ký ức – nơi ẩm thực không chỉ để no mà còn để hiểu, để thương. Mỗi món ăn, mỗi quán nhỏ, mỗi người bán hàng đều như một mảnh ghép tạo nên bức tranh phố núi – thô ráp mà dịu dàng, hoang dã mà đầy ấm áp.
Quảng Ngãi không vội. Và chợ Quảng Ngãi cũng vậy. Nó chẳng cần quá nổi bật trên bản đồ du lịch, chẳng cần lời ca tụng ồn ào. Chỉ cần bạn bước vào đó một buổi sáng nào đó, lặng lẽ gọi một tô bún, ngồi nhìn người qua lại – là đã đủ để thấy mình thuộc về.
Vì có những chuyến đi không cần điểm đến rực rỡ. Chỉ cần một buổi sáng sương mờ, một chén mắm nêm thơm nồng, và một nhịp sống chầm chậm – là đủ để người ta đi rồi, mà vẫn muốn quay về.
Tốt cho mắt
Giảm sáng để giúp mắt bạn được nghỉ ngơi.
Cố định Header
Tùy chỉnh cỡ chữ bài viết
Nhỏ 14px
Aa
Vừa 16px
Aa
Lớn 18px
Aa