
Vincom Plaza Bắc Kạn
Tổ 8A, Phường Đức Xuân, Thành Phố Bắc Kạn, Tỉnh Bắc Kạn.
Tuyệt vời
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
19/10/2025
Thanh Diệu
7
Thưởng thức một miếng thịt gác bếp là cảm nhận được cái nồng nàn của khói, cái mặn mà của muối, vị cay tê của mắc khén và cái ngọt đậm từ thịt lợn rừng.
"Địa điểm Bắc Kạn nay là Thái Nguyên do Bắc Kạn đã được sáp nhập thành Thái Nguyên"
Đến với Thái Nguyên mới, giữa hương rừng gió núi và bản làng mộc mạc, du khách không thể bỏ qua hương vị đậm đà của thịt lợn gác bếp, món ăn đặc sản gắn liền với đời sống người Tày, Nùng nơi đây. Vị mặn mà, cay nhẹ, quyện hương khói bếp ngai ngái đã biến thịt lợn gác bếp không chỉ là thức ăn thường ngày, mà còn là “hồn cốt” của núi rừng, để ai một lần thưởng thức cũng đều nhớ mãi không quên.
Thịt lợn gác bếp nơi đây có nguồn gốc từ tập quán sinh hoạt của đồng bào dân tộc Thái đen, Tày, Nùng nơi núi rừng Đông Bắc. Xưa kia, trong điều kiện khó khăn, chợ xa, khí hậu khắc nghiệt, người dân phải nghĩ cách để dự trữ thịt lâu ngày mà không bị hỏng. Họ chọn những phần thịt săn chắc của lợn nuôi thả tự nhiên, ướp với muối, ớt, gừng, mắc khén rồi treo lên gác bếp, để khói lửa hong khô dần. Cách làm dân dã ấy vừa giúp bảo quản thịt hàng tháng trời, vừa tạo nên hương vị đặc trưng: đậm đà, cay nồng, quyện mùi khói bếp không nơi nào có được.
Theo thời gian, thịt lợn gác bếp không chỉ dừng lại ở giải pháp mưu sinh mà đã trở thành nét văn hóa ẩm thực đặc trưng của núi rừng. Trong mỗi bữa cơm sum họp, lễ tết hay khi tiếp đãi khách quý, món thịt gác bếp hiện diện như một biểu tượng của sự hiếu khách, chân thành và gắn bó cộng đồng. Ngày nay, nó còn là món quà đậm đà mang hồn núi rừng, để mỗi du khách khi thưởng thức đều cảm nhận được cả một trời ký ức và bản sắc văn hóa nơi miền sơn cước.
Để có món thịt lợn gác bếp chuẩn vị, người dân thường chọn loại lợn nuôi thả tự nhiên còn gọi là lợn mán hoặc “lợn tên lửa”. Đây là giống lợn nuôi lâu lớn nhưng thịt săn chắc, thơm và ngọt, khác hẳn thịt lợn nuôi công nghiệp. Những phần thịt được chọn thường là mông, ba chỉ, vai hoặc thịt thủ, bởi chúng có đủ nạc mỡ cân đối, vừa dễ thấm gia vị, vừa giữ được độ béo ngậy khi chế biến.
Khi pha thịt, bà con nơi đây tuyệt đối không rửa bằng nước lạnh vì sẽ dễ làm hỏng thịt. Thay vào đó, thịt được lau sạch, để ráo, sau đó đem xát muối hoặc bóp cùng rượu và nước lá rừng để khử mùi. Nhờ cách làm thủ công này, từng thớ thịt giữ được độ tươi ngon mà không bị bở, đồng thời tạo nền cho gia vị thấm sâu. Đây chính là khâu khởi đầu quyết định đến hương vị sau cùng của món thịt gác bếp.
Sau khi sơ chế, thịt được đem giã nhẹ cùng một lượng muối vừa đủ, để muối ngấm đều nhưng không làm nát thớ. Người dân còn ướp thêm các loại gia vị truyền thống như gừng, sả, tỏi, ớt và đặc biệt là mắc khén, thứ hạt tiêu rừng đặc trưng của vùng núi Đông Bắc. Nhờ sự kết hợp này, thịt mang vị cay tê nồng, hương thơm đậm đà, rất riêng của ẩm thực dân tộc.
Tiếp đó, thịt được cho vào sọt ủ từ 2 – 3 ngày cùng men lá rừng. Quá trình ủ này giúp thịt lên men tự nhiên, dậy mùi thơm và tạo độ dai ngọt. Mỗi gia đình có thể có công thức riêng, nhưng điểm chung là đều tận dụng nguyên liệu từ núi rừng, khiến hương vị khó lẫn với bất cứ nơi nào khác.
Khi thịt đã ngấm gia vị, người ta dùng que xiên thành từng mảng lớn rồi treo lên giàn bếp. Ngày qua ngày, khói từ bếp lửa nấu ăn của gia đình bám vào từng thớ thịt, tạo nên lớp áo vàng sẫm đến đen nâu đặc trưng. Chính hơi nóng và làn khói này vừa giúp thịt khô dần, vừa giữ cho thịt không hỏng trong nhiều tháng, thậm chí cả năm trời.
Trong quá trình treo, phần mỡ của thịt sẽ chảy bớt, để lại những thớ thịt săn chắc, mỡ trong và giòn. Đây là điểm khác biệt khiến thịt lợn gác bếp không ngấy, ngược lại càng để lâu hương vị càng quyện, càng đậm. Cách chế biến dân dã này không chỉ lưu giữ thức ăn mà còn tạo nên dấu ấn hồn cốt của núi rừng.
Khi ăn, người dân thường hơ miếng thịt trên lửa than hồng cho mềm, sau đó xé sợi hoặc thái nhỏ. Thịt có thể xào với cà chua, kho, hoặc kết hợp cùng các loại rau rừng, rau cải đắng, giá đậu tương. Đặc biệt, món xào rau rừng với thịt gác bếp luôn được xem là chuẩn vị, bởi vị đắng nhẹ và tươi mát của rau quyện cùng hương khói và vị mặn ngọt của thịt.
Miếng thịt bên ngoài khô cứng nhưng bên trong lại mềm, ngọt và dậy mùi khói. Bì giòn, mỡ trong, không ngấy, từng thớ nạc dai mà tơi, đậm vị. Người dân thường thưởng thức món này cùng rượu ngô hoặc rượu men lá, để cái cay nồng ấm áp của rượu làm nổi bật thêm vị thơm của thịt. Đó không chỉ là bữa ăn, mà còn là một trải nghiệm văn hóa, gợi nhớ sự mộc mạc và hiếu khách của người miền núi.
Thịt lợn gác bếp ngày nay không chỉ còn giới hạn trong các bản làng mà đã trở thành đặc sản được bày bán rộng rãi. Du khách đến trực tiếp có thể dễ dàng tìm thấy món ăn này tại các phiên chợ vùng cao như chợ Rã, chợ Quảng Khê hay trong các hộ gia đình người Tày, Nùng quanh khu vực hồ Ba Bể. Ở đây, thịt được làm thủ công, giữ trọn hương vị truyền thống, vừa mua vừa có thể nghe bà con chia sẻ về cách chế biến.
Ngoài Thái Nguyên, thịt lợn gác bếp cũng được bày bán tại nhiều cửa hàng đặc sản Tây Bắc ở Hà Nội, TP.HCM và các thành phố lớn khác, thường được đóng gói hút chân không để tiện bảo quản và vận chuyển. Người mua cũng có thể đặt hàng qua các sàn thương mại điện tử hoặc website đặc sản vùng miền. Tuy nhiên, nên chọn những địa chỉ uy tín, sản phẩm có mùi khói tự nhiên, thịt khô săn chắc bên ngoài nhưng vẫn dẻo ngọt bên trong, tránh mua loại quá ẩm hoặc có mùi lạ để đảm bảo đúng chuẩn vị Đông Bắc.
Ngoài thịt lợn gác bếp, nơi đây còn nổi tiếng với nhiều đặc sản độc đáo mang đậm dấu ấn núi rừng mà hiếm nơi nào có được:
Miến dong Na Rì
Nhắc đến Thái Nguyên là nhắc đến miến dong Na Rì, thứ đặc sản nức tiếng khắp cả nước. Khác với các loại miến khác, miến dong nơi đây được làm hoàn toàn thủ công từ củ dong riềng trồng trên đất đồi cao, nhiều khoáng chất. Người dân cẩn thận rửa sạch, xay nhuyễn, lọc tinh bột rồi phơi thành những sợi miến dài, óng ánh, trong suốt tự nhiên. Khi nấu, sợi miến dai, giòn nhưng không bị nát, lại có vị ngọt thanh của tinh bột dong nguyên chất. Bởi thế mà trong mỗi dịp lễ, Tết hay cỗ cưới hỏi, miến dong Na Rì luôn có mặt trên mâm cỗ của người Thái Nguyên, trở thành biểu tượng của sự sung túc, gắn bó với quê hương.
Rượu men lá
Thái Nguyên nay còn nổi tiếng với thứ rượu men lá cay nồng mà ngọt hậu, được nấu theo bí quyết truyền đời của đồng bào dân tộc. Men rượu không làm từ bột công nghiệp mà từ hơn hai chục loại lá rừng quý như lá mít rừng, lá vằng, lá ổi, lá dâu da… phơi khô, giã nhuyễn rồi ủ lên men. Khi ngâm với gạo nếp nương, thứ rượu này có màu trong vắt, thơm lừng, uống vào cay nồng nơi đầu lưỡi nhưng lại ấm áp, ngọt dịu ở cuống họng. Rượu men lá không chỉ là đồ uống trong các bữa tiệc, lễ hội, mà còn là cầu nối tình cảm, gắn kết anh em, bạn bè, để mỗi lần nâng chén là một lần nhớ về hồn núi rừng.
Măng vầu
Một đặc sản dân dã khác là măng vầu, loại măng mọc tự nhiên trong rừng sâu, được bà con đi rừng hái về rồi chế biến thành nhiều món ngon. Măng vầu tươi có vị hơi đắng nhưng càng ăn càng ngọt hậu, có thể luộc, xào, nấu canh, hoặc phơi khô để dành ăn quanh năm. Những bó măng khô vàng óng, thơm ngậy là thức quà quen thuộc mà du khách thường mua về sau chuyến đi. Người dân nơi đây coi măng vầu không chỉ là món ăn hàng ngày, mà còn là sản vật của núi rừng, minh chứng cho sự gắn bó mật thiết giữa con người với thiên nhiên.
Hồng không hạt
Khi mùa thu về, nơi đây lại rực lên bởi sắc đỏ cam của những vườn hồng không hạt trĩu quả. Loại hồng này có đặc điểm là vỏ mỏng, ruột ngọt, mọng nước, ăn giòn tan và hoàn toàn không có hạt. Người dân thường thu hoạch hồng vào khoảng tháng 9 – 10, khi quả chín đỏ au, mang ra chợ bán hoặc dùng làm quà biếu. Vào đúng mùa, du khách có thể ghé tận vườn để hái hồng và thưởng thức tại chỗ, cảm nhận vị ngọt mát thấm vào đầu lưỡi. Hồng không hạt không chỉ là loại quả ngon mà còn là niềm tự hào của nông dân, góp phần làm phong phú thêm bức tranh ẩm thực và nông sản đặc trưng của vùng đất này.
Thưởng thức một miếng thịt gác bếp là cảm nhận được cái nồng nàn của khói, cái mặn mà của muối, vị cay tê của mắc khén và cái ngọt đậm từ thịt lợn rừng. Chính vì thế, đây không chỉ là một món ăn, mà còn là biểu tượng ẩm thực mang đậm hồn cốt Thái Nguyên.
Tốt cho mắt
Giảm sáng để giúp mắt bạn được nghỉ ngơi.
Cố định Header
Tùy chỉnh cỡ chữ bài viết
Nhỏ 14px
Aa
Vừa 16px
Aa
Lớn 18px
Aa