
Làng sơn mài Tương Bình Hiệp
Phường Tương Bình Hiệp, thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương
Tuyệt vời
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
15/05/2025
Lan Anh
17
Dọc theo con đường ven biển Long Hải, hương thơm bánh xèo giòn rụm như gọi mời bước chân lữ khách dừng lại.
"Địa điểm Bà Rịa Vũng Tàu nay là TP. HCM do Bà Rịa - Vũng Tàu đã được sáp nhập thành Hồ Chí Minh"
Dọc theo con đường ven biển Long Hải, khi gió biển lùa qua những hàng phi lao rì rào, bỗng một mùi thơm vàng ruộm lan ra – thơm như nắng, giòn như gió, và mời gọi như tiếng gọi từ ký ức. Ấy là mùi bánh xèo biển – món quà nhỏ của miền cát trắng, của những sớm mai tôm vừa kéo lưới, và những chiều buông lửa đỏ bên chảo gang sôi lách tách.
Một miếng bánh xèo Long Hải – vỏ mỏng giòn tan, nhân tôm ngọt lịm như giọt nắng đầu hè, chấm vào bát nước mắm pha vừa miệng, cuốn thêm cọng rau đắng, miếng cải xanh – là đủ để đánh thức mọi giác quan. Có ai đó từng nói: “Bánh xèo thì nơi nào cũng có, nhưng bánh xèo biển Long Hải – chỉ ăn một lần là nhớ cả đời.”
Không ai nhớ rõ bánh xèo biển xuất hiện ở Long Hải từ khi nào. Chỉ biết rằng, từ thời những người đàn bà làng chài bắt đầu đổ bánh trên bếp củi đỏ lửa, khi tôm còn nhảy tanh tách trong thau và bột gạo được xay thủ công bằng cối đá, món ăn này đã là một phần ký ức của người địa phương.
Bánh xèo Long Hải nhỏ bằng lòng bàn tay, vỏ mỏng, giòn rụm, khác hẳn kiểu miền Tây. Không dùng bột pha sẵn, người bán nơi đây trộn gạo ngâm rồi xay bằng máy nhỏ, pha loãng bằng nước dừa tươi, thêm chút nghệ để vỏ bánh ánh lên màu vàng như ráng chiều phủ xuống mặt biển.
Bánh xèo ở đây không phải là món đãi khách, không phải món sang. Đó là món để người Long Hải nhớ về mẹ, về bà, về mùi khói bếp lẫn trong mùi tôm cháy cạnh – một món ăn của lao động, của biển, và của ký ức.
Bẻ một miếng bánh xèo vừa đổ, bạn sẽ nghe tiếng “rắc” nhẹ như vỡ một mặt hồ tĩnh. Lớp vỏ mỏng tang, giòn đến từng mép. Nhưng cái đáng kể nhất là nhân: tôm ở đây là tôm đất – loại tôm vỏ mỏng, thân chắc, đánh bắt gần bờ mỗi sớm, rửa sạch bằng nước biển và xào sơ trên bếp củi trước khi cho vào bánh.
Tôm không tẩm ướp cầu kỳ. Vị ngọt của nó là vị ngọt biển tự nhiên, không cần thêm đường, không cần bột ngọt. Có quán cho thêm ít mực lá cắt mỏng – vừa dai, vừa thơm – làm nhân bánh thêm phong phú. Trộn cùng là giá sống, đậu xanh hấp, ít hành lá cắt nhỏ. Mọi thứ nằm gọn trong cái vỏ bánh đang sôi lách tách – như một tổ hợp màu sắc và âm thanh của cả vùng duyên hải.
Đặc biệt, nước mắm chấm bánh là thứ khiến người ta không thể quên. Có quán pha mắm chua ngọt truyền thống, có nơi làm mắm nêm dứa chín, thêm chút tỏi phi thơm, ớt xay nhuyễn. Dù theo kiểu nào, chén nước chấm cũng phải đủ mạnh để ôm lấy bánh mà không lấn át vị tôm, đủ dịu để kéo theo hậu vị rau sống – đó là thứ nghệ thuật mà người Long Hải truyền tay nhau qua từng đời bán bánh.
Bạn sẽ không bắt gặp những dây chuyền inox sáng bóng hay thiết bị điện tử trong các quán bánh xèo Long Hải. Thay vào đó là những chiếc chảo gang đen bóng vì năm tháng, đặt trên bếp củi đỏ lửa, khói tỏa mờ cả gian bếp nhỏ. Người đổ bánh – thường là những người phụ nữ đã gắn bó cả đời với cái nghề này – thao tác thuần thục đến mức không cần nhìn bánh cũng biết lúc nào cần đậy nắp, lúc nào nên nhấc ra đĩa.
Bột được múc từng vá, đổ thành vòng mỏng quanh chảo. Khi bột vừa se lại, người bán nhanh tay thả tôm, giá, nhân vào giữa. Sau đó, đậy nắp – để hơi nóng làm chín bên trong, còn phần đáy vẫn giòn đều. Không lửa quá to, không để bánh cháy. Cái khó nhất không phải đổ được một chiếc bánh, mà là đổ đều 50 chiếc như nhau trong một buổi chiều – và chiếc nào cũng giòn, thơm, nóng hổi.
Có những quán chỉ là một gánh nhỏ dưới tán dừa, vài cái ghế con, cái bàn nhựa và một nụ cười rạng rỡ của bà chủ. Nhưng chính ở đó, ta thấy sự nghiêm cẩn trong từng thao tác nấu nướng – thứ mà thời đại fast food không thể sao chép.
Nếu chỉ ăn bánh xèo biển Long Hải bằng miệng thì thật uổng. Món này không đơn thuần là một món ăn – nó là một nghi lễ nhỏ để tận hưởng cả chiều gió, cả hồn biển, cả khói bếp và một phần ký ức người địa phương.
Người địa phương thường ăn theo kiểu cuốn: một lát bánh được đặt lên lá cải bẹ xanh, thêm chút rau sống – có thể là rau răm, rau đắng, húng lủi – rồi cuộn lại gọn ghẽ, chấm vào bát nước mắm sóng sánh. Cái cuốn ấy như một bản phối hoàn chỉnh giữa độ giòn, vị ngọt, cái chát nhẹ và cái cay âm ấm từ rau.
Ngược lại, du khách nhiều người lại thích bẻ từng miếng bánh nóng hổi, chấm trực tiếp mà không cuốn. Cắn một miếng là nghe tiếng vỏ vỡ “rắc”, rồi vị tôm biển tan ra, kèm theo hương thơm của mỡ hành và cái ấm áp của nước chấm mặn ngọt. Mỗi cách đều có cái hay riêng – và thú vị nhất là thử cả hai.
Không có rau sống, món bánh xèo sẽ mất đi một nửa linh hồn. Ở Long Hải, rau được hái từ vườn sau hoặc chợ sáng, rửa bằng nước giếng hoặc nước suối – sạch, tươi và còn nguyên mùi đất.
Rau đắng lá nhỏ, cải bẹ xanh non, tía tô, diếp cá, rau má… mỗi loại rau không chỉ có vị riêng mà còn làm nền để đẩy vị tôm, mực trong bánh lên cao. Có lẽ không ở đâu rau sống lại tươi và đậm mùi như ở đây.
Nước mắm chấm bánh xèo ở Long Hải không thể gọi là “mắm pha” cho có. Đó là một phần linh hồn, là yếu tố quyết định món ăn có thăng hoa hay không.
Có nơi pha mắm chua ngọt, trong veo như mật ong, thêm tỏi ớt băm nhuyễn và một ít đu đủ bào. Có nơi dùng mắm nêm dứa chín, sánh đậm, mùi nồng mà ăn rồi chỉ muốn gọi thêm vài cái bánh nữa. Mỗi chén mắm là một câu chuyện – và chỉ cần chấm nhẹ một miếng bánh, bạn sẽ thấy mình đang nếm cả vùng đất.
Là lúc bánh vừa nhấc khỏi chảo. Lúc đó, vỏ bánh còn phồng giòn, tôm còn nóng và thịt vẫn giữ nguyên mùi thơm. Ăn chậm, nhai kỹ, để cảm được tiếng bánh giòn trong miệng, vị mắm thấm dần vào từng thớ tôm, từng sợi giá.
Ăn khi bánh nguội không phải là tệ, nhưng giống như bạn nghe một bản nhạc hay mà không bật âm lượng – thiếu đi cảm xúc, thiếu đi sự sống.
Bánh xèo là món ăn của sự chia sẻ. Một chiếc bánh giòn cắt làm bốn, gắp cho bạn đồng hành một miếng, cùng nâng chén mắm chấm, cùng cười vì vừa bị bỏng lưỡi – đó là thứ trải nghiệm mà không nhà hàng nào phục vụ được. Ăn bánh xèo Long Hải là phải ăn trong tiếng gió, tiếng cười, và tiếng xèo giòn tan của lòng người.
Nếu bạn có dịp đặt chân đến Long Hải, đừng ăn bánh xèo vào buổi trưa vội. Hãy đợi đến lúc trời dịu nắng, khoảng 4–5 giờ chiều, khi nắng đã vàng mềm như màu nghệ, khi gió bắt đầu thoảng qua từ biển và lòng người cũng lắng xuống sau một ngày rong ruổi.
Ngồi nơi một quán nhỏ ven đường, nơi có tiếng xe máy chạy rì rào, có mùi khói củi phả lên từng làn mỡ nóng, bạn sẽ thấy món bánh ấy không chỉ là thức ăn – mà là một khoảnh khắc rất Long Hải.
Một mẹo nhỏ của người sành ăn là đừng gọi quá nhiều cùng lúc. Mỗi chiếc bánh đổ ra là một lần nóng giòn, nên cứ ăn đến đâu gọi đến đó. Vừa đủ nóng, vừa đủ ngon, và quan trọng hơn cả: bạn sẽ được kéo dài niềm vui ăn uống thay vì để bánh nguội rồi tiếc.
Ngoài ra, thử nhiều topping: có quán cho thêm mực lá, có nơi thêm trứng, có chỗ có cả bánh chay (không nhân tôm). Mỗi loại là một trải nghiệm riêng biệt.
Hãy ngồi gần bếp. Nhìn người phụ nữ đổ bánh, nhìn đôi tay thành thạo xoay chiếc chảo gang, nhìn ánh lửa hồng ánh lên từ đôi mắt có tuổi – bạn sẽ hiểu bánh xèo Long Hải không thể làm dây chuyền, không thể giao hàng nhanh, và cũng không thể ăn trong im lặng.
Nhiều người bán đã gắn bó với nghề 20 – 30 năm. Họ có thể kể bạn nghe chuyện biển, chuyện cá, chuyện một thời bánh chỉ là món ăn lót dạ sau buổi kéo lưới. Nghe chuyện rồi ăn bánh – tự nhiên thấy đậm hơn, ngon hơn, và... thương hơn.
Dọc theo con đường ven biển Long Hải, nơi những cơn gió mặn thổi từ khơi xa vào đến từng ngõ nhỏ, có một thứ mùi hương khiến người ta không thể đi qua mà không ngoái lại. Đó không phải là mùi nước hoa, cũng chẳng phải hương café – mà là tiếng "xèo" vang lên từ một chảo bánh nhỏ, lẫn trong khói bếp và tiếng sóng rì rào. Bánh xèo biển Long Hải – món ăn tưởng chừng bình dân ấy – lại khiến bao lữ khách lưu luyến mãi không rời.
“Nhưng có thể ăn cùng một món nhiều lần,
Miễn là món đó giữ được hồn gió và lửa.”
Người ta có thể tìm thấy bánh xèo ở nhiều nơi: miền Tây có bánh to, đầy đặn; miền Trung có bánh nhỏ, nhân vừa phải. Nhưng bánh xèo ở Long Hải là một biến thể đặc biệt – nơi vị biển len lỏi trong từng miếng bánh, nơi kỹ thuật đổ bánh không chỉ là thao tác bếp núc mà là một phần của nghệ thuật sống chậm và sâu.
Chiếc bánh chỉ lớn hơn bàn tay, vỏ mỏng như giấy, nhưng khi cắn vào thì giòn đến tận thớ tai. Nhân bên trong không có gì cao sang: chỉ là vài con tôm đất đỏ au, đôi lát mực cắt nhỏ, ít giá sống, vài cọng hành xanh. Vậy mà mọi thứ lại vừa vặn đến khó tin – như thể đất trời, biển cả và bàn tay người đổ bánh đã âm thầm thống nhất với nhau từ lâu.
Người bán thường là phụ nữ trung niên – những người đàn bà của biển, gắn bó cả đời với chiếc chảo gang và bếp củi. Họ đổ bánh bằng trực giác, bằng thính giác, bằng kinh nghiệm – không cần đồng hồ đo nhiệt độ hay công thức ghi sẵn. Khi tiếng "xèo" vang lên đúng độ, họ biết: bánh đã chín.
Họ cũng chẳng cần quảng cáo rầm rộ. Khách tự tìm đến – từ lời rỉ tai của những người từng ghé qua, từ bước chân của kẻ lang thang bị đánh thức bởi mùi thơm chợt thoảng.
Người sành ăn sẽ không gọi một phần lớn. Họ sẽ ngồi bên chảo bánh, gọi từng cái một, vừa ăn vừa chờ, vừa nghe cô bán bánh kể chuyện đời. Họ cuốn bánh với cải bẹ xanh, chấm vào chén nước mắm chua ngọt, ăn chậm rãi như thể mỗi miếng bánh là một câu thơ ngắn.
“Chỉ một miếng bánh giòn,
Mà tưởng như cả một miền ký ức tan trên đầu lưỡi.”
Có kẻ bảo, bánh xèo Long Hải ngon vì nguyên liệu tươi. Lại có người nói, ngon vì bàn tay người đổ. Nhưng thật ra, thứ khiến món ăn này đặc biệt – chính là cái không khí nơi đây: khói bếp lẫn trong gió biển, tiếng cười nhẹ nhàng của người bán, ánh mắt của khách lần đầu ăn thử mà như tìm thấy điều gì thân thuộc.
Long Hải có thể không phải là nơi quá náo nhiệt. Nhưng nếu ai hỏi, có gì khiến người ta quay lại, thì có lẽ chính là món bánh xèo biển – một món ăn nhỏ, nhưng mang theo vị lớn của biển cả, của tình người, và của những điều xưa cũ mà thời gian chẳng thể làm phai.
Tốt cho mắt
Giảm sáng để giúp mắt bạn được nghỉ ngơi.
Cố định Header
Tùy chỉnh cỡ chữ bài viết
Nhỏ 14px
Aa
Vừa 16px
Aa
Lớn 18px
Aa