
Làng sơn mài Tương Bình Hiệp
Phường Tương Bình Hiệp, thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương
Tuyệt vời
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
15/05/2025
Lan Anh
5
Trong vô vàn món ăn đậm đà của phố biển, bún mắm không ồn ào nhưng lại giữ chân thực khách bằng hương vị riêng – nồng nàn như tình người miền biển.
"Địa điểm Bà Rịa Vũng Tàu nay là TP. HCM do Bà Rịa - Vũng Tàu đã được sáp nhập thành Hồ Chí Minh"
Có những buổi sáng ở TP. HCM không cần ánh nắng rực rỡ hay tiếng sóng xô bờ để khiến người ta nhớ. Chỉ cần bước chân qua một con hẻm nhỏ, nghe mùi mắm bốc lên từ một nồi nước đang sôi lục bục – là đủ để biết mình đang ở miền biển.
Bún mắm không phải món dễ yêu ngay từ lần đầu. Nó nồng, thậm chí gắt, và kén người. Nhưng với ai đủ kiên nhẫn để ngồi xuống, để húp một thìa nước dùng đầu tiên, thì mọi dè dặt ban đầu bỗng hóa thành một cảm giác ấm áp rất lạ. Như thể trong cái mặn mà đó, có cả vị của nắng muối, gió khơi, và một miền ký ức mà người ta không thể gọi tên.
"Có những món ăn không phải để chụp ảnh,
Mà để nhắm mắt lại và nhớ..."
Trong vô vàn món ngon ở phố biển này, bún mắm lặng lẽ đứng riêng một góc – không màu mè, không ồn ào – như chính người dân nơi đây. Nhưng hễ ai đã một lần nếm thử, là sẽ đem theo mùi mắm ấy trở về trong ký ức, như một mạch gió biển thổi ngược từ sâu trong lòng.
Với nhiều người, lần đầu đi ngang một quán bún mắm là một thử thách khứu giác. Mùi mắm nồng đượm, sóng sánh từ nồi nước dùng đang sôi, có thể khiến kẻ lạ phải bước nhanh hơn. Nhưng cũng chính từ cái mùi ấy, một số người dừng lại – vì tò mò, vì quen thuộc, hay chỉ đơn giản vì mùi ấy gợi điều gì đó đã cũ.
Ở TP. HCM, người ta nấu bún mắm từ mắm cá linh hoặc mắm cá sặc – hai loại mắm đặc trưng của miền Tây Nam Bộ, nhưng khi bước chân ra phố biển này, chúng được nấu theo một cách khác: ít cay hơn, tròn vị hơn, và tinh tế hơn. Bát bún không dậy mùi theo kiểu gắt gỏng, mà thoảng lên từng lớp, ấm áp và thấm dần – như cách mà biển len vào da thịt con người ở đây: chậm rãi, nhưng ở lại rất lâu.
Mắm không chỉ là nguyên liệu – mắm là tiếng nói của miền đất, là cá gác bếp, là ký ức ủ trong chum…
Không ai có thể miêu tả bún mắm bằng một câu. Bởi trong tô bún ấy là nhiều tầng vị, nhiều tầng mùi, và cả những lát cắt của đời sống ven biển.
Nước dùng là linh hồn – được nấu từ mắm đã lọc kỹ, kết hợp với sả cây đập dập, ớt đỏ, riềng xắt lát và một ít đường phèn để điều hòa vị mặn. Có quán còn cho thêm nước dừa xiêm để tăng độ thanh. Tất cả ninh nhỏ lửa trong nhiều giờ để cho ra một thứ nước vừa thơm, vừa đậm mà không hề gắt.
Topping không cố định, nhưng thường là tôm đất, mực ống, heo quay, cá lóc luộc, cà tím nấu chín mềm. Mỗi thứ không đơn độc mà hòa quyện. Tôm thì ngọt và chắc, mực thì dai giòn, cà thì thấm đẫm nước mắm, còn thịt quay thì giòn rụm lớp da, ngậy vừa đủ để giữ độ hào sảng.
Và không thể thiếu: rau sống ăn kèm – thứ tạo nên độ tương phản mùi vị và cấu trúc. Bắp chuối, rau nhút, giá sống, kèo nèo, húng quế, diếp cá… đều được rửa sạch, để ráo trong rổ tre, sắp theo từng nhúm nhỏ. Rau xanh làm mềm đi mùi mắm, làm mượt đi vị đậm – như một khúc kết dịu dàng sau bản hòa ca của biển.
Không như nhiều món nước khác chỉ cần một nồi nước lèo là đủ, nồi bún mắm của người TP. HCM là kết quả của một chuỗi chuyển động tỉ mỉ, kiên nhẫn và yêu nghề. Mắm cá linh hoặc cá sặc được ủ từ trước, lọc nhiều lần qua rây mịn, sau đó đem nấu cùng sả đập, riềng thái lát, ớt đỏ và một ít đường phèn.
Mắm nấu lâu trên lửa nhỏ sẽ “lắng” mùi – không còn gắt mà tròn trịa, âm ấm, dậy lên từng đợt thơm, như mùi nắng trưa vừa rơi xuống mặt sân. Có người thêm nước dừa xiêm cho hậu vị thanh hơn, có người chọn nước hầm xương để tăng chiều sâu. Nhưng tất cả đều có chung một điểm: nồi mắm phải được hâm liên tục, không để nguội, và luôn sôi lăn tăn như nhịp thở đều đặn của một căn bếp sống thật sự.
Tôm, mực và cá lóc không được thả trực tiếp vào nồi mắm. Bởi nếu nấu lẫn, mắm sẽ át vị hải sản, còn hải sản lại làm đục nước dùng.
Tôm được rửa sạch bằng nước muối, luộc sơ đến khi vừa cong mình. Mực thì trụng riêng với vài lát gừng để giữ độ trắng và mùi thơm nhẹ. Cá lóc, nếu có, được luộc nguyên khúc, gỡ lấy phần thịt, để riêng. Heo quay – phần không thể thiếu trong bún mắm kiểu TP. HCM – phải có lớp da giòn rụm, lớp mỡ mỏng tan chảy khi chan nước sôi.
Tất cả nguyên liệu ấy chỉ đặt vào tô khi khách gọi món – để khi múc nước, từng miếng tôm, lát mực, miếng thịt được tắm mình trong làn hơi nóng, đánh thức mùi vị tiềm ẩn bên trong.
Cà tím được bổ dọc, chần vừa chín tới, để khi đặt dưới đáy tô sẽ hút nước mắm mà không bị nhão. Cà như một tấm đệm dịu dàng, để người ăn không bị “sốc” bởi mùi mắm khi vừa đưa đũa vào.
Rau sống – phần không thể thay thế – được sắp gọn trong mẹt nhỏ, đủ loại: Bắp chuối bào mỏng, rau nhút tươi, giá sống trắng nõn, rau quế, rau đắng, kèo nèo... Không trụng, không chần, chỉ rửa sạch và để ráo. Rau không chỉ để ăn kèm – nó là lời giải thanh tao cho bài toán nồng đậm của mắm.
Khi khách gọi, chủ quán xếp một lớp bún vào tô sứ trũng sâu, đặt thêm cà tím, thịt quay, tôm mực đã xử lý. Nước mắm sôi lăn tăn được rưới đều từ mép tô, để nhiệt thấm từ ngoài vào trong.
Cuối cùng là vài muỗng hành phi vàng ươm, một nhúm hành lá thái nhỏ, và một lát ớt đỏ tươi – không chỉ để dậy mùi mà như một nét chấm phá cuối cùng trên bức tranh ẩm thực.
Cái tô bún mắm lúc này không còn đơn thuần là món ăn – nó là một tổng thể hài hòa giữa mặn, ngọt, cay, thơm; giữa sắc màu, âm thanh và hơi ấm từ lòng người làm bếp.
Tô bún mắm TP. HCM không phải là món để ăn trong vội vàng. Nó cần một cái bụng đủ đói để cảm nhận độ đậm, và một cái tâm đủ tĩnh để đi qua từng tầng vị.
Người biết ăn sẽ không chan nước mắm xối xả, không trộn mạnh tay. Họ sẽ bắt đầu bằng một thìa nước dùng, húp nhẹ để vị mắm dần lan trên đầu lưỡi. Từ cái mặn mòi ban đầu, hậu vị sẽ dịu dần thành ngọt – ngọt của xương, của mắm đã lọc kỹ, của những gì từng ninh trên bếp cả buổi sáng.
Khi mắm đã “quen” với vòm miệng, họ mới gắp rau, nhẩn nha với miếng tôm, thử đến miếng mực, nhai chậm để cảm được độ chín vừa phải, độ ngọt tự nhiên chưa bị át bởi nước mắm.
Ăn bún mắm không phải để no –m Mà để sống cùng mùi mắm một lúc, rồi mang nó theo suốt cả ngày.
Người địa phương thường khuấy nhẹ – để nước mắm và hành phi chạm vào từng sợi bún. Tô bún mắm lúc này như được đánh thức, mỗi nguyên liệu trở thành một phần của tổng thể, không còn đứng riêng.
Nhưng cũng có người, nhất là khách lần đầu, lại thích ăn từng phần riêng biệt: thử tôm trước, rồi mới ăn rau, rồi mới chan thêm một muỗng nước dùng vào giữa tô. Họ khám phá món ăn như khám phá một bản đồ hương vị, từng vùng, từng chặng, không vội vã.
Cách nào cũng đúng – vì bún mắm không đòi hỏi người ăn phải “hiểu” ngay từ đầu, chỉ cần chịu ngồi lại.
Bún mắm ở TP. HCM có mặt ở nhiều nơi, nhưng những quán “giữ lửa” thường là những quán nằm trong hẻm, hoặc bên hông chợ, nơi nồi mắm được hâm đều tay, không quá đặc cũng không loãng.
Chủ quán thường là phụ nữ lớn tuổi – tay nhanh, mắt sáng, và giọng nói vẫn giữ âm sắc miền Tây pha biển. Họ không vồn vã mời gọi, nhưng khách quen thì vẫn ghé lại mỗi sáng – như một nghi thức nhỏ, như một cách để bắt đầu ngày mới bằng mùi mắm quen thuộc.
Không nên ăn bún mắm khi vội. Món ăn này hợp với buổi sáng muộn, lúc chợ vừa thưa người, hay đầu buổi chiều, khi ánh nắng đã dịu xuống từng mái tôn nóng. Khi ấy, thành phố biển như chùng lại một nhịp – người ta dễ ngồi lâu hơn, nói chậm hơn, và… ăn kỹ hơn.
Ngồi trong một quán nhỏ nép mình nơi góc phố, bên tô bún nóng, nghe tiếng rì rầm của nồi mắm đang sôi phía sau, đôi khi nghe cả tiếng dao gõ lên thớt hay tiếng quạt máy quay đều đều – tất cả tạo nên một không gian rất thật, rất đời.
Một số quán nổi tiếng ở TP. HCM không có biển hiệu rõ ràng, không thiết kế đẹp, chỉ có vài bộ bàn ghế inox cũ kỹ và dăm chiếc ghế nhựa con. Nhưng mỗi sáng, nơi đó lại chật kín người địa phương, đa phần là khách quen, gọi món không cần nhìn menu.
Bún được dọn nhanh, rau xếp thành từng nhúm nhỏ, mắm được múc từ nồi đất hoặc nồi inox lớn. Chủ quán thường là người giữ nghề từ đời mẹ, đời bà – vẫn nấu theo cách cũ, không thêm bớt, không rút gọn. Chính ở những nơi ấy, người ta mới hiểu vì sao ẩm thực truyền thống không cần được sáng tạo lại – mà cần được gìn giữ.
Ăn một tô bún mắm ở TP. HCM không chỉ để biết vị. Mà để thấy rằng dưới lớp sóng du lịch sôi động, phố biển này vẫn giữ lại được một phần hồn cốt rất riêng.
Không phải ngẫu nhiên mà giữa hàng trăm món hải sản tươi rói, người dân ở đây vẫn chọn nồi mắm làm món ăn sáng. Bởi mắm không phô trương, nhưng đậm sâu. Như cách người TP. HCM sống – lặng, thẳm, mà khó quên.
Có những buổi trưa ở TP. HCM, người ta chẳng cần phải đi đâu xa. Chỉ cần ngồi lặng trong một quán nhỏ, trước mặt là tô bún mắm còn nghi ngút khói, là đủ để thấy mình đang sống trọn vẹn với phố biển này. Không phải bằng bờ cát hay làn nước – mà bằng mùi mắm nồng, bằng vị mặn, bằng cái ngọt âm thầm của tôm, mực và cả lòng người.
“Mỗi món ăn là một lời kể chuyện,
Mỗi bát bún mắm là một lát cắt ký ức…”
Người viết từng trở lại TP. HCM vào một buổi chiều mưa, khi sóng tấp bờ và thành phố phủ một màu xám nhạt. Anh ngồi trong quán quen, gọi một tô bún mắm. Vẫn cái mùi ấy, vẫn vị nước dùng ấy – nhưng lần này, có thêm một chút gì nghèn nghẹn nơi cổ họng. Có lẽ vì khi lớn lên, người ta bắt đầu nhớ thương những thứ từng không để ý: một cái quán không tên, một nồi nước sôi lục bục, một bát bún đơn sơ giữa thành phố tưởng như ồn ã.
Và khi rời đi, dù mùi mắm đã tan trong gió, thì điều còn lại – là cái cảm giác rất thật: mình đã từng ăn một món ăn có linh hồn.
Tốt cho mắt
Giảm sáng để giúp mắt bạn được nghỉ ngơi.
Cố định Header
Tùy chỉnh cỡ chữ bài viết
Nhỏ 14px
Aa
Vừa 16px
Aa
Lớn 18px
Aa