
Phim trường Skull Island Ninh Bình
Tràng An, Ninh Xuân, Hoa Lư, Ninh Bình
Tuyệt vời
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập số điện thoại của bạn để lấy lại mật khẩu đăng nhập!
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
Vui lòng nhập mã OTP được gửi về số điện thoại của bạn để tạo mật khẩu đăng nhập
Gửi lại mã (01:00)
Mật khẩu tối thiểu 6 ký tự bao gồm ít nhất 1 chữ số, chữ thường, chữ in hoa và ký tự đặc biệt
20/04/2025
Lan Anh
7
Không nổi bật bằng phở, không phổ biến như bún chả, nhưng bún đũa lại mang một thứ hồn quê riêng biệt – đậm đà, chân chất mà khó quên.
"Địa điểm Nam Định nay là Ninh Bình do Nam Định đã được sáp nhập thành Ninh Bình"
“Sợi bún trắng muốt như tơ,
Quấn vào ký ức, thành thơ trong lòng.
Một tô bún nhỏ bên song,
Mà nghe hương gió dậy lòng thiết tha...”
Ở miền quê ấy, có những buổi sáng sớm khi làn sương vẫn còn đọng trên vạt lá, hương thơm từ nồi nước dùng bốc khói nghi ngút đã len lỏi vào từng góc phố, đánh thức cả những giấc mơ ngủ quên trong lòng người xa xứ. Không phải món cao lương mỹ vị, không cần danh tiếng lẫy lừng, bún đũa – món ăn bình dị của người quê – vẫn đủ sức níu giữ bước chân lữ khách bằng chính cái đậm đà rất mộc của ký ức và tình người.
Sợi bún to, tròn, trắng mịn như vệt nắng sớm tràn qua mái ngói cũ, tô nước dùng ngọt thanh ninh từ xương nhà, vài cọng hành xanh, một nhúm rau sống quê, tất cả hòa quyện như một bức tranh dung dị mà sâu sắc. Món bún ấy không chỉ để ăn no, mà là để sống chậm, để nhấm nháp từng thìa hương quê, để thấy người giữ nghề cũng giống như người giữ lửa – lặng thầm mà bền bỉ.
Không phải ngẫu nhiên mà món bún này lại có cái tên vừa lạ tai, vừa dân dã đến thế – bún đũa. Người dân nơi đây gọi vậy bởi sợi bún to tròn, trắng nõn, có độ lớn gần bằng... chiếc đũa cả. Trong một thế giới ẩm thực nơi mọi thứ ngày càng nhỏ lại, tinh tế hơn, thì bún đũa lại đi ngược dòng – giữ lấy sự thô mộc, phóng khoáng và mạnh mẽ, giống như cái khí chất của người quê vùng đồng bằng Bắc Bộ: ít màu mè, nhưng đầy bản lĩnh.
Món bún này không xuất hiện nơi phố thị đông đúc mà sinh ra từ những làng nghề thuần nông – những miền quê từ lâu đã nổi danh với nghề làm bún thủ công. Ở đây, người ta không chỉ làm bún để bán, mà coi nghề làm bún như một phần máu thịt, một nếp sinh hoạt ăn sâu trong từng nếp nhà, từng bữa cơm, từng nhịp sống thường nhật. Từ lúc gà chưa gáy sáng, người thợ đã nhóm bếp, ngâm gạo, lọc bột, đổ khuôn, luộc bún... Hơi nước bốc lên mù mịt từ những nồi bún sôi sùng sục như gom hết tình yêu nghề vào từng sợi trắng ngần.
Người lớn tuổi kể rằng, ngày trước, nhà nào làm bún đều thơm lừng mùi gạo chín, mùi nước sôi hòa với nắng mai. Bọn trẻ con chạy nhảy trong sân, múc từng sợi bún nóng hổi ăn vội, vừa ăn vừa thổi phù phù, ấy thế mà lại nhớ mãi. Cũng chính từ những ký ức bình dị ấy, món bún đũa không chỉ gắn với chuyện ăn uống, mà gắn với cả một dòng chảy văn hóa âm thầm nhưng bền bỉ – nơi người ta giữ nghề như giữ gốc rễ của chính mình.
Nếu phở là bản giao hưởng tinh tế của ẩm thực Bắc Bộ thì bún đũa lại là bản nhạc dân ca mộc mạc, ngân lên từ hương đồng gió nội, giản dị mà sâu đậm. Điều làm nên nét riêng đầu tiên chính là sợi bún – to tròn, trắng mịn, mềm mà không bở. Sợi bún đũa được làm hoàn toàn từ gạo tẻ ngon xay nhuyễn, không pha bột, không dùng hàn the hay chất bảo quản. Nhờ đó mà khi ăn, thực khách cảm nhận được cái dẻo thơm tự nhiên của gạo, mộc mạc như chính hương vị ruộng đồng quê nhà.
Nước dùng – linh hồn của món bún – được ninh kỹ từ xương ống heo hoặc bò, nấu liu riu suốt nhiều giờ để chiết xuất trọn vẹn vị ngọt thanh tự nhiên. Khác với các món bún hiện đại hay lạm dụng gia vị công nghiệp, nước dùng cho bún đũa thơm nhẹ, thanh thoát, không gắt, không béo, mà để lại dư vị ngọt hậu sâu và sạch vị ngay từ thìa đầu tiên.
Bún đũa có thể được chế biến thành nhiều món, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là bún bung dọc mùng – món ăn trứ danh của người Thành Nam. Một tô bún với chân giò hầm mềm, dọc mùng thái vát giòn mát, vài viên mọc mộc và nước dùng đậm đà là đủ khiến người ta nhớ mãi. Ngoài ra, còn có bún mọc, bún nấm nấu xương, bún chân giò ninh nhừ – mỗi món mang một hương sắc riêng, nhưng đều giữ chung cái nền dân dã và đầy tình quê.
Khi ăn bún đũa, người sành vị sẽ không quên thêm vào một ít hành hoa xắt nhỏ, vài lát ớt tươi, chút giấm tỏi chua dịu, ăn kèm cùng rau sống đồng nội như tía tô, kinh giới, xà lách. Tất cả hòa quyện thành một bức tranh ẩm thực chân phương, nơi sự đậm đà không đến từ cao lương mỹ vị, mà từ chính bàn tay người quê và cái tâm giữ nghề qua từng thế hệ.
Nếu có dịp ghé Ninh Bình vào một buổi sớm tinh mơ, đừng vội dạo phố hay tìm quán ăn. Hãy rẽ vào một con ngõ nhỏ của làng nghề bún đũa, nơi những lò bún thủ công vẫn đỏ lửa mỗi ngày, để thấy rõ một lát cắt bình dị nhưng quý giá của văn hóa làng nghề miền Bắc.
Không cần biển hiệu, không tiếng máy công nghiệp ồn ã, thứ đánh thức du khách ở đây là làn hơi nước trắng đục bay mờ khung cửa, mùi gạo ngâm thơm dìu dịu lẫn trong mùi tro bếp, và tiếng máy ép kẽo kẹt vang lên đều đặn, như nhịp thở của cả một nếp sống quê. Không khí ấy khiến người ta tưởng như đang đứng giữa một khung tranh sống động: Người đàn ông đang khuấy bột, người phụ nữ vớt bún, bàn tay lấm bột nhưng ánh mắt rạng rỡ niềm tin.
Quy trình làm ra sợi bún đũa tưởng đơn giản, nhưng lại là cả một chuỗi thao tác đòi hỏi sự tỉ mỉ, khéo léo và kiên nhẫn. Gạo được ngâm từ đêm hôm trước, xay nhuyễn thành bột nước, sau đó lọc sạch qua vải thưa, rồi đổ vào khuôn ép để tạo thành sợi. Bún vừa ép xong được trụng ngay trong nước sôi, rồi nhanh tay đưa sang thau nước nguội để giữ độ dai. Cuối cùng, bún được vớt vào rá tre, để ráo tự nhiên trước khi mang đi tiêu thụ. Cả quá trình ấy, không hóa chất, không phụ gia, không qua máy công nghiệp – chỉ có bàn tay con người, sự cần mẫn và lòng trung thành với nghề cũ.
Hỏi chuyện những người làm bún, họ thường cười hiền mà nói: “Làm nghề này cực, nhưng bỏ thì nhớ, mà làm thì thương. Không giàu, nhưng ấm cái tình.” Có lẽ chính vì thế mà bún đũa không chỉ là một món ăn, mà còn là một lời nhắc nhở về gốc gác, về đạo làm nghề, về cách người quê giữ cho mình một phần ký ức tổ tiên trong từng sợi bún trắng ngần.
Dạo quanh Ninh Bình, thật không khó để bắt gặp những hàng bún nhỏ nép mình bên góc phố cũ, nơi mùi nước dùng thơm ngọt lan tỏa trong làn sương sớm, nơi người ta chẳng cần biển hiệu rực rỡ mà vẫn tấp nập người vào, kẻ ra. Mỗi nơi một cách nêm nếm, một bí quyết riêng, nhưng đều giữ được cái hồn cốt rất riêng của món bún đũa quê nhà.
Có hàng bún chỉ chuyên một món bún bung chân giò – với nước dùng trong vắt mà ngọt sâu, chân giò hầm mềm, dọc mùng thái vát giòn mát. Có quán lại nổi tiếng bởi viên mọc tròn đầy, dậy mùi tiêu, thơm mộc mạc, kết hợp cùng sợi bún nhà làm dẻo dai, trắng mịn. Có nơi giữ nguyên phong cách xưa cũ, chỉ bán bún dọc mùng chan nước mắm pha ớt cay nồng, ăn một miếng là thấy cả tuổi thơ ùa về.
Người dân thường chẳng quảng bá rầm rộ, cũng không nói nhiều về món ăn của mình. Nhưng ai từng một lần nếm thử bún đũa nơi đây sẽ hiểu: đó không chỉ là bữa ăn, mà là một lát cắt của ký ức, của nếp sống, và của lòng yêu nghề thấm đẫm trong từng sợi bún trắng ngần.
Giữa muôn vàn món ăn ngày càng được hiện đại hóa, chuẩn hóa, và thương mại hóa, bún đũa vẫn lặng lẽ giữ cho mình một chỗ đứng riêng – không ồn ào, không phô trương, nhưng thấm đẫm hồn quê và lòng kiên nhẫn của những người gìn giữ di sản ẩm thực mộc mạc. Mỗi sợi bún trắng tròn, mỗi bát nước dùng thơm ngọt, mỗi buổi sớm lò bún đỏ lửa... đều là chứng nhân cho một nếp sống lâu đời, nơi nghề không chỉ để sống, mà để giữ lấy cái gốc của mình.
Và vì thế, khi ăn một tô bún đũa, người ta không chỉ no lòng – mà còn được sưởi ấm bởi một niềm tự hào thầm lặng: niềm tự hào của quê hương, của người làm nghề, và của những giá trị giản dị mà vững bền theo năm tháng.
Tốt cho mắt
Giảm sáng để giúp mắt bạn được nghỉ ngơi.
Cố định Header
Tùy chỉnh cỡ chữ bài viết
Nhỏ 14px
Aa
Vừa 16px
Aa
Lớn 18px
Aa